Tư tưởng Tập Cận Bình - phao cứu sinh hay con đường không lối thoát của ĐCSTQ?

Bình luận Nguyên Vũ • 16:00, 14/10/20

Vậy nên, kế hoạch của Tập dù có đáng ngạc nhiên và nực cười đối với ngoại giới đến đâu thì ông ta cũng nhất quyết sẽ làm, vì ông ta không thể làm khác hơn trong một bầu không khí văn hóa đặc trưng “Giả - Ác - Đấu” của ĐCSTQ.

Bộ Giáo dục Trung Quốc gần đây đã ra lệnh cho 37 trường đại học hàng đầu của nước này phải dạy về tư tưởng chính trị của nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) Tập Cận Bình trong học kỳ mùa thu này. Tất cả sinh viên được yêu cầu phải học. 

Chương trình sẽ được mở rộng cho tất cả các trường đại học Trung Quốc trong vòng 5 năm tới.

Tư tưởng Tập Cận Bình

Có chừng 8 nội dung chính về tư tưởng Tập Cận Bình mà quý độc giả có thể xem qua ở đây. Có thể tóm tắt về nó như sau: “Xác định rõ và phát triển xã hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc, đặt trọng tâm vào phát triển kinh tế để Trung Hoa trỗi dậy, với một quân đội mạnh đẳng cấp thế giới tuyệt đối phục tùng Đảng, với công nghệ cực kỳ hiện đại có thể giám sát chặt chẽ toàn dân khiến cho không thể nảy nòi một trào lưu đòi hỏi tự do dân chủ được. Cho đến thời điểm 100 năm thành lập ĐCSTQ, tức là năm 2021, Trung Quốc sẽ trở thành một xã hội tiểu khang, tức là có kinh tế khá giả, cuộc sống khá giả. Phấn đấu vào dịp kỷ niệm 100 năm lập quốc, tức là năm 2049 Trung Quốc sẽ trở thành quốc gia dẫn đầu thế giới - một bá chủ hoàn vũ”. Đó là giấc mộng Trung Hoa của ông Tập Cận Bình.

Về cơ bản, nó vẫn là chính sách: “cây gậy và củ cà rốt”. Củ cà rốt là đời sống vật chất giàu có để dẫn dắt ham muốn của nhân dân; là chủ nghĩa dân tộc cực đoan - giấc mơ được thỏa mãn lòng hãnh tiến Đại bá muốn cả thế giới phải quỳ rạp dưới chân mình để trả hờn cho 100 năm nhục nhã... mà bộ máy tuyên truyền của ĐCSTQ đã nhồi nhét vào đầu óc người dân Trung Quốc từ hàng chục năm nay. Còn cây gậy? Hãy nhìn vào cách đối xử với Tân Cương, Tây Tạng, Nội Mông, Hong Kong, Đài Loan, Pháp Luân Công, giới bất đồng chính kiến… và tất cả những thành phần xã hội khác biệt với tư tưởng của ĐCSTQ thì rõ.

Tư tưởng Tập Cận Bình
Phấn đấu vào dịp kỷ niệm 100 năm lập quốc, tức là năm 2049 Trung Quốc sẽ trở thành quốc gia dẫn đầu thế giới - một bá chủ hoàn vũ. (Ảnh: JOHANNES EISELE/AFP qua Getty Images)

Tình huống hiện tại của Trung Quốc

Hoàn cảnh của Trung Quốc hiện thời là khó khăn rợp trời, tai họa dậy đất, thù trong giặc ngoài tầng tầng lớp lớp. Thế nhưng, dường như ông Tập không chú trọng để khắc phục khó khăn đó từ gốc rễ, trái lại còn khuấy động những mâu thuẫn với nhiều nước trên thế giới và khu vực khiến nước Tàu bị cô lập và có thể nói, đang trên đà sụp đổ. Giữa lúc này, ông ta và phe cánh lại đi làm một việc khiến ngoại giới khó mà hiểu nổi: đẩy mạnh việc học tập tư tưởng Tập Cận Bình trong các trường đại học trước khi áp dụng trên toàn xã hội.

Trong lịch sử phong kiến Trung Hoa cũng chưa từng có ông vua nào cưỡng chế xã hội phải học tập tư tưởng của mình. Với 5000 năm văn hóa thần truyền rực rỡ, Trung Hoa là quê hương của những nhà tư tưởng kiệt xuất của nhân loại, như những thánh nhân Lão Tử, Trang Tử, Khổng Tử, Mạnh Tử… và các nhà tư tưởng khác trong thời đại Bách gia chư tử cũng như hậu thế. Vậy mà chưa từng có ai ép buộc người khác phải học tập tư tưởng của mình. Người Trung Hoa cổ quan niệm rằng: “hữu xạ tự nhiên hương”, bởi tư tưởng ưu việt tự nó có sức sống của mình trong lòng đại chúng. Không rõ tư tưởng Tập Cận Bình có gì ưu việt nhưng với quyền lực của nhà độc tài, ông ta có thể sử dụng sức mạnh tàn bạo của một thể chế sắt máu để cưỡng bức người dân phải học tập tư tưởng của ông ta như thời Mao.

Bài viết này vốn không có mục đích bình luận về thời sự chính trị mà muốn lý giải sự việc dưới một góc nhìn khác. Bao giờ cũng thế, khi tìm hiểu một sự kiện chính trị đến bản chất của nó thì không thể tách rời khỏi bối cảnh lịch sử và văn hóa. Vì vậy, chúng ta hãy ngược dòng thời gian, trở về cuối thập niên 50 của thế kỷ trước trên đất nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa để tìm nguyên nhân gốc rễ của vấn đề.

Đại nhảy vọt và Đại Cách mạng Văn hóa

Năm 1957, sau khi chính sách tập trung hóa nông nghiệp thất bại và nạn đói lan rộng, Mao Trạch Đông - chủ tịch Đảng, muốn giảm bớt căng thẳng trong nội bộ Đảng và toàn xã hội, đã khuyến khích tự do ngôn luận, tiếng là để mọi người có thể tự do phê bình Đảng nhưng thực ra đó là kế hoạch của ông ta để làm lộ diện và tiêu diệt những tư tưởng chống đối, chủ yếu là ở những nhà trí thức và một số thành viên của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Cuộc vận động này được gọi là “Chiến dịch chống cánh hữu” hay “Chiến dịch trăm hoa đua nở”. Chiến dịch này đã truy bắt hơn nửa triệu người và làm câm lặng những tiếng nói phản đối trong Đảng. 

Năm 1958, Mao tiếp tục áp dụng kế hoạch “Đại nhảy vọt” nhằm biến đổi nhanh nền kinh tế Trung Quốc từ nông nghiệp lạc hậu tới công nghiệp hiện đại, nhưng chiến dịch thất bại đã dẫn tới mất mùa, khiến nạn đói lớn xảy ra làm chết khoảng 20 đến 46 triệu người trong thời gian 1958 và 1962. Cuộc vận động thất bại này khiến uy tín của Mao xuống thấp. Cảm thấy vị trí “hoàng đế đỏ” của mình bị đe dọa, Mao khởi xướng và lãnh đạo cuộc Đại Cách mạng Văn Hóa từ ngày 16 tháng 5 năm 1966, với mục tiêu chính thức là: "đấu tranh với giai cấp tư sản trong lĩnh vực tư tưởng và sử dụng những tư tưởng và lề thói mới của giai cấp vô sản để thay đổi diện mạo tinh thần của toàn bộ xã hội"

Đại nhảy vọt và Đại Cách mạng Văn hóa
Đập phá miếu Khổng Tử trong thời Cách mạng Văn hoá. (Ảnh miền công cộng)

Tuy nhiên, mục đích chính của cuộc cách mạng này là để Mao lấy lại quyền kiểm soát ĐCSTQ sau thất bại của cuộc Đại nhảy vọt, dẫn đến sự tổn thất quyền lực đáng kể của Mao Trạch Đông so với đối thủ chính trị là Lưu Thiếu Kỳ - chủ tịch nước, và cũng để loại bỏ những người bất đồng ý kiến như Đặng Tiểu Bình, Bành Đức Hoài...

Mao khiến các đồng chí của ông ta không thể hợp lực để chống lại mình, thay vào đó họ luôn trong tình trạng nơm nớp lo sợ bị thanh trừng và đồng thời tích cực tố cáo lẫn nhau để chứng tỏ sự trung thành với Mao. Đồng thời, Mao đẩy mạnh việc tuyên truyền thần thánh hóa bản thân đến mức cao nhất. Lâm Bưu - nhân vật số 2 trong Đảng với khả năng nịnh bợ siêu phàm đã giúp Mao chế tạo một cuốn sách có tên là “Mao chủ tịch ngữ lục” hay “Hồng bảo thư” hay “Mao tuyển”, một văn bản mang tính thiêng liêng, gần giống như một cuốn Kinh Thánh phục vụ cho sự sùng bái Mao Trạch Đông trong toàn xã hội. 

Trong cuốn hồi ký của bác sĩ riêng của Mao có tên: “Mao Trạch Đông, Cuộc đời chính trị và tình dục”, vị bác sĩ Lý Chí Tuy này đã viết: “Cả Trung Quốc đều mang hình Mao, đi đâu cũng lận theo cuốn Mao tuyển nhỏ màu đỏ. Ngay cả một cái biên nhận nhỏ trong tiệm tạp hóa cũng in thêm một câu nói vàng ngọc của Mao Chủ tịch. Buổi sáng trước khi đi làm đều phải cúi lạy bức hình Mao, chiều về cũng cúi đầu bái lạy và sám hối những điều mình đã làm sai hôm đó”.

Thay vì qua các tổ chức Đảng, nhà nước hay công an, quân đội, Mao tiếp xúc trực tiếp với giới trẻ, được họ tung hô ngưỡng mộ như một vị Thần, Mao khuyến khích họ học tập “tư tưởng Mao Trạch Đông” trong Mao tuyển, thành lập những nhóm Hồng vệ binh trên khắp đất nước, cho phép họ đảo loạn xã hội, từ đó những cuộc khủng hoảng sinh mạng và đạo đức, văn hóa... ghê gớm đã diễn ra. Quân đội cũng được yêu cầu phải ủng hộ những việc làm loạn này. Mao đã nói với Lý Chí Tuy: “Nhiều nghìn người sẽ chết lần này, mọi thứ đều đang đảo lộn. Tôi thích bạo loạn mà”.

Đó là những bài học từ quá khứ, giờ chúng ta quay trở lại với kế hoạch hiện tại của Tập Cận Bình.