Toan tính là khởi đầu của nghèo đói

Giúp NTDVN sửa lỗi

Ý nghĩa của sinh mệnh không phải là nhận, không phải là lấy được, mà là cho đi. Khuôn mặt trìu mến nhất và nụ cười dịu dàng nhất ẩn chứa trong sự cho đi như ngọn lửa trại mang đến cho mọi người sự ấm áp.

Những người khôn ngoan nhất biểu hiện ra một tinh thần khoáng đạt, còn những người tài mọn lại luôn toan tính những điều thị phi nhỏ nhặt.

Toan tính là trở ngại lớn nhất cho sự thăng hoa của phẩm cách, là cơ chế tự vệ tiêu cực, những người như vậy thường ích kỷ, lãnh đạm, khép kín;  rồi sa vào vòng luẩn quẩn của cuộc đời và ngày càng xấu đi.

Lý do một người hạnh phúc không phải vì anh ta sở hữu nhiều hơn, mà vì anh ta ít toan tính hơn.

Một người rất may mắn lấy được một viên ngọc trai to và đẹp, nhưng anh ta không hài lòng vì có một vết nhỏ trên viên ngọc trai.

Anh ta nghĩ rằng nếu có thể loại bỏ được vết nhỏ này, thì nhất định nó sẽ trở thành bảo vật quý giá nhất trên đời, thế là anh ta lấy con dao và cạo bỏ bề mặt của viên ngọc trai, nhưng vết nhỏ đó vẫn còn, anh ta lại cạo tiếp một lớp khác, rồi cứ thế hết lớp này đến lớp khác, cho đến khi vết nhỏ đó hết, và kết quả là gì? Viên ngọc trai cũng không còn nữa.

Điều quan trọng nhất đối với chúng ta không phải là quan tâm đến được và mất, danh và lợi, cao quý và thấp hèn, giàu và nghèo, mà là làm sao để sống thanh thản và tự chủ, lại có thể khám phá thi vị của cuộc đời trong cả lúc bình an lẫn khi sóng gió, thấy được vẻ đẹp của đời sống kể cả trong cảnh ngộ.

Xem Cửa Sổ, Ngồi, Cô Gái, Trong Nhà, Người Phụ Nữ
Điều quan trọng nhất đối với chúng ta không phải là quan tâm đến được và mất, danh và lợi, cao quý và thấp hèn, giàu và nghèo, mà là làm sao để sống thanh thản và tự chủ. (Ảnh: Pixabay)

Xưa đức Khổng Tử bị vây, bị tuyệt lương ở đất Trần, Sái, tiến không được, thoái chẳng xong, có thể sa vào tay bạo quyền bất cứ lúc nào, mà vẫn có thể ung dung gảy đàn, lại theo mùi hương tìm đến hoa nở, cảm thán rằng: “làm hoa thì phải nở, dẫu có ở giữa rừng sâu chẳng ai xem ngắm”. Có thể đạt đến cảnh giới quên hết lo phiền hay nguy nan để hưởng thụ những điều tinh tế của cuộc sống như vậy, quả không uổng một kiếp người.

Nếu tâm toan tính thì đâu đâu cũng đầy than phiền oán trách, nếu tâm thanh thản thì lúc nào cũng là mùa xuân. Cho đi là cách tốt nhất để kết nối với mọi người, vì “cho đi” bao giờ cũng hạnh phúc hơn “nhận được”.

Một người ở giữa sa mạc vừa đói vừa khát, khi đang cận kề cái chết thì bỗng thấy một ngôi nhà nhỏ đổ nát, bên cạnh có một cái máy hút nước và một bình nước, miệng bình được nút chặt bằng một cái nút bằng gỗ, và một tờ giấy ghi: Đầu tiên đổ nước trong bình vào máy hút, sau đó hút nước, nhưng nhất định phải đổ đầy bình nước trước khi bạn đi.

Anh ta đứng trước một lựa chọn khó khăn, nếu đổ nước vào máy hút mà không có nước chảy ra, thì chẳng phải là lãng phí bình nước cứu mạng này một cách vô ích sao? Ngược lại, nếu uống bình nước này, sẽ cứu được mạng sống của mình.

Anh cân nhắc đắn đo, rồi quyết tâm làm theo những gì ghi chú đã nói, và anh thực sự sống sót, nước suối đã phun ra từ máy hút nước. Anh ấy đã uống nước một cách vui vẻ!

Nghỉ ngơi một lúc, anh lại đổ đầy nước vào bình, cắm nút và ghi thêm hai câu vào tờ giấy ghi chú: "Tin tôi đi, những lời trên tờ giấy là sự thật. Bạn chỉ có xem nhẹ sinh tử, học biết cho đi, mới có thể tận hưởng dòng nước suối ngọt ngào."

Ý nghĩa của sinh mệnh không phải là nhận, không phải là lấy được, mà là cho đi. Khuôn mặt trìu mến nhất và nụ cười dịu dàng nhất ẩn chứa trong sự cho đi như ngọn lửa trại mang đến cho mọi người sự ấm áp.

Người, Người Phụ Nữ, Du Lịch, Cuộc Phiêu Lưu, Chuyến Đi
Ý nghĩa của sinh mệnh không phải là nhận, không phải là lấy được, mà là cho đi. (Ảnh: Pixabay)

Có một người nghèo hỏi nhà thông thái: “Tại sao tôi lại nghèo?” Nhà thông thái trả lời: “Vì anh chưa học cách bố thí cho người khác.” Người nghèo nói: “Người không có gì như tôi, làm sao còn cho người khác được?"

Nhà thông thái nói: “Dẫu anh không có gì cũng có thể cho người khác bảy điều tốt!

(1) Nhan thí, hãy xử sự với người khác bằng nụ cười; (2) Ngôn thí, hãy cho đi những lời khen ngợi và an ủi; (3) Tâm thí, hãy mở rộng trái tim và đối xử hoà ái với người khác; (4) Nhãn thí, hãy nhìn người khác bằng ánh mắt thiện lương; (5) ) Thân thí, hãy giúp đỡ người khác bằng hành động; (6) Toạ thí, nhường lại chỗ ngồi cho người khác; (7) Phòng thí, hãy nuôi dưỡng một trái tim có thể bao dung người khác."

Cuộc sống hạnh phúc bởi sự cho đi, và hạnh phúc được trân trọng bởi sự sẻ chia.

Hạnh phúc cần được chia sẻ với người khác, nếu không trái tim cũng giống như Biển Chết, nơi nước chỉ có thể chảy vào chứ không thể chảy ra, và cuối cùng chỉ là nơi chết chóc.

Đạt được là một loại thoả mãn, cho đi là một loại hạnh phúc. Chỉ khi học cách cho đi, bạn mới có thể gặt hái được hạnh phúc; biết cách cho đi mới có thể nhận được nhiều hồi báo hơn!

Lam Sơn

Theo Secretchina



BÀI CHỌN LỌC

Toan tính là khởi đầu của nghèo đói