Thần thoại hỗn loạn và tư tưởng triết học truyền thống (P-1)

Giúp NTDVN sửa lỗi

Nội dung bài viết này là nói về thời Hy Lạp và La Mã cổ đại, bắt đầu từ Thần thoại cổ đại và khám phá cái nhìn đúng đắn về lịch sử qua những lớp sương mù trong lịch sử.

Trong suốt tiến trình lịch sử, khái niệm "văn hóa truyền thống" thực sự đã bao hàm một phạm vi rất lớn. Các dân tộc, quốc gia và khu vực khác nhau có những nền văn hóa truyền thống của riêng họ, và nhiều nền văn minh có lịch sử lâu đời, thậm chí có từ thời kỳ Thần thoại. Nhìn chung, trong số các nền văn hóa truyền thống của tất cả các dân tộc ở phương Tây, "Văn hóa Hy Lạp cổ đại và văn hóa Do Thái” có sức lan tỏa rộng lớn nhất về phạm vi và có tác động lớn nhất đến các thế hệ sau, họ như “hai chân” của nền văn minh truyền thống phương Tây.

Thời kỳ “Phục Hưng” thường được nhắc đến trong văn hóa phương Tây, và ảnh hưởng của nó đối với tư tưởng, văn học, nghệ thuật và nhiều lĩnh vực khác của con người hiện đại là rất sâu sắc. Điều mà thời kỳ Phục hưng “hồi sinh” là hệ thống văn hóa và nghệ thuật đã từng rất huy hoàng ở Hy Lạp và La Mã cổ đại, nhưng nó hoàn toàn khác với nền văn minh Cơ Đốc giáo châu Âu. Tất nhiên, trong quá trình Phục Hưng rất phức tạp, tôi đã nói về một số tình huống liên quan trong các bài báo lịch sử nghệ thuật trước đây của mình nên tôi sẽ không nhắc lại ở đây. Nội dung bài viết này là nói về thời Hy Lạp và La Mã cổ đại, bắt đầu từ Thần thoại cổ đại và khám phá cái nhìn đúng đắn về lịch sử qua những lớp sương mù trong lịch sử.

Sự hỗn loạn của Thần thoại

Năm ngoái, có một thông tin gây sốc, các phương tiện truyền thông lớn trên thế giới đã đưa tin: Câu chuyện Chúa Giê-su ân xá cho những phụ nữ phạm tội trong sách giáo khoa “Đạo đức nghề nghiệp và luật pháp” do Bộ Giáo dục Trung Quốc phê duyệt và xuất bản năm 2018, trong sách có nói rằng Chúa Giê-su đã ném đá người phụ nữ cho đến chết.

Sách giáo khoa này trích dẫn câu chuyện Chúa Giê-su đã tha thứ tội ngoại tình trong chương 8 của “Tân Ước thánh kinh".

Nguyên văn câu chuyện được kể lại như thế này: “Họ cứ hỏi, Chúa Giê-su liền đứng dậy nói với họ: ‘Ai trong mọi người không có tội, thì hãy lấy đá đập vào người cô ấy trước’, rồi lại cúi xuống viết chữ lên mặt đất. Nghe vậy, tất cả từ già đến trẻ đều bỏ đi, chỉ còn Chúa Giêsu và người phụ nữ vẫn ở lại. Chúa Giê-su đứng thẳng dậy và nói với cô: 'Này cô, những người kia đâu rồi? Không ai định tội con sao?’. Cô nói: ‘Lạy Chúa, không ạ’. Chúa Giêsu nói: ‘Ta sẽ không kết tội con đâu. Hãy đi đi! Từ nay trở đi đừng phạm tội nữa”. (Trích từ bản dịch Kinh thánh tiếng Trung Quốc , "Phiên bản hợp nhất", Chương 8 của Phúc âm John)

Trong sách giáo khoa "Đạo đức nghề nghiệp và pháp luật" được Bộ Giáo dục Trung Quốc phê duyệt và xuất bản năm 2018, câu chuyện Chúa Giê-su ân xá cho phụ nữ tội phạm đã được chuyển thể thành câu chuyện Ngài ném đá người phụ nữ đến chết. Hình ảnh cho thấy bìa sách giáo khoa và thông tin liên quan. (Ảnh mạng tổng hợp)

Tuy nhiên, trong sách “Đạo đức nghề nghiệp và Pháp luật” nó đã được điều chỉnh lại với nội dung hoàn toàn ngược lại. Sách có viết: “Có lần Chúa Giê-su nói với tất cả những người phẫn nộ rằng muốn giết chết một người phụ nữ đã phạm tội: ‘Nếu ai chưa từng phạm lỗi, thì bước lên giết chết cô ta’. Nghe xong, mọi người dừng lại không tiến về phía trước. Khi mọi người rời đi, Chúa Giê-su đã lấy đá đánh chết người phụ nữ và nói: ‘Ta cũng là tội nhân. Nhưng luật pháp được thực hiện bởi người không có lầm lỗi nào thì luật pháp sẽ chết'. Qua câu chuyện nhỏ này, bạn thấy luật pháp như thế nào?"

Tin tức này đã gây ra một sự náo động trên toàn thế giới, và cuối cùng kết thúc bằng việc thu hồi lại sách giáo khoa. Nhưng mọi người đều biết rằng, sách giáo khoa có địa vị rất cao trong các sách, và thường có một số lượng lớn các nghiên cứu, học tập lý luận, và chúng được dùng cho nhiều học sinh. Nếu họ không hiểu bản chất của câu chuyện, họ sẽ nhầm tưởng rằng Chúa Giê-su là một kẻ giết người.

Thời xa xưa, cho dù là cả với những người không theo tôn giáo, Chúa Giê-su luôn được coi là một hình mẫu của đạo đức, nhưng một người giác ngộ đã bị tà ác soạn sách giáo khoa thời mạt thế cố ý bôi nhọ, hủy hoại thanh danh thành kẻ giết người. Nếu tiếp tục đưa ra tràn lan dưới dạng sách giáo khoa, có thể hình dung được rằng điều này sẽ gây tổn hại đến đạo đức con người như thế nào.

Thậm chí sách giáo khoa còn xảy ra tình trạng nghiêm trọng đến mức độ thế này, chẳng phải trong lịch sử lâu dài, các nền văn hóa cổ đại bị thay đổi cũng là chuyện thường thấy đó sao?

Thần thoại Hy Lạp có trước thời Chúa Giê-su xuống giảng Đạo trên trái đất, do đó, nó đã bị cải biến rất nghiêm trọng đến mức các vị Thần trong Thần thoại không còn được kính trọng. Tên của vị thần Hy Lạp cổ đại là thần Zeus, ngày nay các nước phương Tây thường được sử dụng phổ biến để đặt tên cho chó đực.

Trong văn hóa được lưu truyền đến ngày nay, các vị Thần Hy Lạp cổ đại bị con người gán cho nhiều tính cách tiêu cực như tham lam, háo sắc, ghen tuông, độc ác. Họ dường như sở hữu tất cả những ham muốn và ma tính của kẻ xấu, hiếm khi thấy được sự thiện lương và chính nghĩa của họ. Thần Zeus thậm chí còn bị bôi nhọ là kẻ thập ác bất xá. Tuy nhiên, trong văn học Hy Lạp cổ đại, bạn có thể thấy khá nhiều điều ngược lại. Trong các tài liệu này, thần Zeus là hiện thân của công lý và trí tuệ, rất công bằng và vô tư đối với con người. Khi con người sống tử tế, thần Zeus sẽ làm cho nông sản của họ tăng thêm thu hoạch có cuộc sống ấm no. Khi con người làm điều ác, thần Zeus sẽ giáng thiên tai để trừng phạt.

Nhà thơ Hy Lạp cổ đại thế kỷ thứ 8 TCN là Hesiod. Vì tuổi tác, ông bị nhầm với Seneca, một triết gia, chính trị gia và nhà viết kịch La Mã cổ đại trong lịch sử nghệ thuật phương Tây. Bức tượng này là một trong những bức tượng thạch cao chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh đại học nghệ thuật ở Trung Quốc, nó rất nổi tiếng trong giới nghệ thuật Trung Quốc. Tuy nhiên, trong nhiều thập kỷ, do kiểu tóc, ngoại hình và biểu cảm của nó, đã bị một số giáo viên mỹ thuật nhầm thành "cướp biển". (Phạm vi công cộng)

Hesiod, một nhà thơ Hy Lạp vào thế kỷ thứ tám trước Công nguyên, đã nói trong tác phẩm “Works and Days” của mình: "Thần Zeus đã ban tặng món quà công lý tốt nhất cho nhân loại. Bởi vì, bất cứ ai biết công lý và nói công lý, thần Zeus ở khắp mọi nơi sẽ ban phúc lành cho người ấy".

Hình vẽ tượng Thần Zeus trên đỉnh Olympus, một trong bảy kỳ quan của thế giới cổ đại, được vẽ vào năm 1815 bởi nhà khảo cổ học, kiến ​​trúc sư và nhà sử học nghệ thuật người Pháp Quatremère de Quincy. Bức tượng Thần Zeus trên đỉnh Olympian được hoàn thành bởi nhà điêu khắc Hy Lạp Phidias vào khoảng năm 435 trước Công nguyên, được đặt trong Đền thờ Thần Zeus ở Olympia, Hy Lạp. Tượng cao khoảng 12 mét được cho là làm bằng đồng mạ vàng, đá quý, ngà voi. Theo sách cổ, Thần Zeus một tay cầm vương trượng tay kia là nữ Thần chiến thắng, uy nghi ngồi trên ngai vàng. Tượng Thần đã biến mất sau một trận hỏa hoạn vào thế kỷ thứ năm sau Công nguyên, nhưng do thành tựu nghệ thuật của công trình đã thu hút sự chú ý trên toàn thế giới, nó đã được mệnh danh là một trong bảy kỳ quan của thế giới cổ đại. (Phạm vi công cộng)

Khi Hesiod khuyên người nắm quyền không nên làm điều ác, ông đã mô tả lại điều này: "Ai mà có hành vi hung bạo, Thần Zeus người con của Cronus, với thiên lý nhãn vẫn thấy và trừng phạt. Thậm chí có những trường hợp cả thành phố bị trừng phạt chỉ vì một kẻ xấu làm điều ác, con trai của Cronus đã mang nạn đói và bệnh dịch đến cho họ. Vì vậy, người dân ở đó dần dần chết đi, vợ không sinh con, và nhà cũng bị Thần Zeus trên đỉnh Olympus phá hủy, và ít dần đi. Sau đó Thần Zeus tiêu huỷ đội quân khổng lồ, phá hủy các bức tường thành và đánh chìm tàu ​​của họ trên biển". Mặc dù những câu chuyện này đã trôi qua từ lâu, nhưng nội hàm của chúng không phải là không liên quan đến dịch bệnh ngày nay ở khắp nơi và dân số ngày càng thu hẹp.

Sau nền văn minh Hy Lạp cổ đại, do các nhà văn hóa học và người dân đã tạo nên nhiều phiên bản Hy Lạp khác nhau. Thần thoại với truyền thuyết là một chủ thể, như nó không phải là một lịch sử nghiêm túc, và Hy Lạp cổ đại là một tổng thể gồm có một số lượng lớn các thành bang nhỏ, mỗi thành phố đều có những Thần thoại và truyền thuyết khác nhau, điều này cũng dẫn đến sự khác nhau. Điều này cũng đã dẫn đến một số lượng lớn các mâu thuẫn, khó phân biệt rõ trong hệ thống Thần thoại Hy Lạp, do sự khác biệt về khu vực, thời đại.

Ngày nay, mọi người hiểu biết về Thần thoại Hy Lạp chủ yếu bắt nguồn từ các sử thi do Homer và Hesiod truyền lại. Chúng là hai hệ thống trong Thần thoại Hy Lạp tương đối dễ tiếp thu. Thực tế, có rất nhiều nội dung gây mâu thuẫn, bởi vì mỗi nguồn khác nhau tương đương với một phiên bản riêng biệt. Từ góc độ học thuật, ngoài hai phiên bản Hy Lạp cổ đại nói trên, một số lượng lớn các nhà văn như nhà viết kịch Sophocles, nhà thơ trữ tình Pindar, nhà thơ bi kịch Aeschylus, và một loạt các nhà văn sáng tác thêm lên, điều này làm cho nguyên tác càng thêm lệch lạc.

Ngoài ra, một số nhóm tín ngưỡng khác nằm ngoài tín ngưỡng chính thống của Olympus ở Hy Lạp cổ đại, chẳng hạn như đạo Orphism, Eleusinian Mysteries và các phái có ảnh hưởng khác, cũng vì lý do giáo lý mà các phiên bản Thần thoại khác nhau đã được hình thành trong một phạm vi nhất định, tất cả đều đã làm cho hệ thống Thần thoại Hy Lạp trở nên phức tạp.

Có lẽ nhiều độc giả phương Đông không biết nhiều về Thần thoại phương Tây, vì vậy ở đây chỉ lấy Athena và Apollo quen thuộc nhất làm ví dụ.

Nhiều người biết rằng, Athena thường được gọi là "Pallas Athena". Có một phiên bản được lưu truyền đã nói rằng Athena đã vô tình giết chết nàng tiên Pallas khi đang luyện tập cùng nhau. Athena rất buồn, để tưởng nhớ người bạn đã khuất, cô đã đổi tên thành "Pallas Athena".

Bức tượng Pallas Athene trước Quốc hội Áo, được xây dựng từ năm 1893-1902. Bức tượng thể hiện tư thế của Athena đội mũ chiến đấu, áo giáp ngực và lưng, một tay cầm giáo, tay kia là nữ Thần chiến thắng. (Phạm vi công cộng)

Nhưng ở một phiên bản khác, Pallas bị Athena giết là một người nam khổng lồ (Giant), người bị Athena giết trong cuộc chiến Gigant Gasty vì nổi loạn chống lại Zeus.

Cũng có phiên bản nói rằng Athena đã giết một Titan, cũng được gọi là Pallas (Titan, là một vị Thần cổ đại trong thần thoại Hy Lạp), từng đấu với Gigantes bất phân thắng bại.

Tất nhiên, có nhiều cách nói trong Thần thoại Hy Lạp. Theo truyền thuyết, Athena ban đầu được gọi là Pallas, do sự tôn thờ nữ Thần rộng rãi của người Athen, tên của cô đã trở thành "Pallas Athena", có nghĩa là "Pallas của Athens", như vậy là không liên quan gì đến người khác ...

Có quá nhiều phiên bản phức tạp làm người khác không biết từ đâu ra, các vị Thần văn học và nghệ thuật, Thần ánh sáng, Thần mặt trời được gọi là "Phoebus Apollo" cũng có rất nhiều sự nhầm lẫn trong cách gọi tên. Và trong thần thoại Hy Lạp, ngay cả danh tính của Thần mặt trời, cũng có nhiều nhân vật khác nhau.

Tượng Apollo ngồi tay cầm đàn lia, làm bằng đá porphyry và đá cẩm thạch, được làm vào thế kỷ thứ hai sau Công nguyên và hiện đang nằm trong Bảo tàng Khảo cổ học Quốc gia ở Naples. (Phạm vi công cộng)

Vào thời mười hai Titan Hyperion là con trai của Gaia, nữ Thần trái đất và Uranus vị Thần bầu trời, ban đầu là Thần ánh sáng, mặt trời, nhưng khi con trai của ông là Helios xuất hiện trong Thần thoại, mọi người bắt đầu nhầm lẫn giữa hai. Bởi vì, mỗi ngày Helios lái xe chở mặt trời mang lại ánh sáng cho thế giới, cũng là Thần mặt trời. Với sự thay đổi của thời gian, nhiều phiên bản Thần thoại Hy Lạp khác nhau đã được xếp chồng lên nhau, và nhiều người đã nhầm lẫn Helios với Apollo - con trai của Thần Zeus.

Sự suy bại đạo đức

Những phiên bản Thần thoại hỗn loạn này nguy hại, nếu chúng chỉ giới hạn ở việc không biết ai là ai, sẽ không gây tổn hại nghiêm trọng đến đạo đức con người. Nhưng khi giới văn học và dân chúng tự do sáng tác Thần thoại theo sở thích cá nhân của mình, như vậy văn hóa sẽ bị đẩy xuống một vực thẳm nguy hiểm.

Sau cuối thế kỷ thứ bảy trước Công nguyên, các nhân vật khác nhau trong các phiên bản khác nhau của Thần thoại Hy Lạp dần dần chồng chất thành một thứ hỗn loạn phức tạp, và mối liên hệ và tương tác giữa các nhân vật trong câu chuyện trở nên gần gũi hơn. Trong số đó, có vô số câu chuyện Thần thoại hoang đường về mối quan hệ tương tác giữa nam Thần và nam anh hùng, điều này đã dần dần thay đổi khẩu vị của những câu chuyện vốn thể hiện tình bạn thuần túy và sự tôn nghiêm. Sự băng hoại đạo đức và việc mọi người theo đuổi sự kích thích tinh thần bệnh hoạn dẫn đến sự phát triển của đồng tính luyến ái nam.

Đặc tính này cũng liên quan đến thi đấu Olympic cổ đại. Vào thời điểm đó, chỉ có nam giới mới được phép tham gia Olympic, các vận động viên bị cấm ăn mặc trong luật thi đấu, và công chúng được khuyến khích đánh giá vẻ đẹp của cơ thể nam giới. Là một trong những nghi lễ chính của các nghi lễ Hy Lạp cổ đại, Olympic đã có sức ảnh hưởng rất lớn trong dân chúng, vì vậy, một số lượng lớn người dân đã dần quen với việc chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những bức ảnh khoả thân nam, nơi cung cấp nền tảng cho sự phát triển của những người đồng tính nam.

Vào thời điểm đó, trong xã hội cũng xuất hiện đồng tính nữ, nhưng do địa vị phụ nữ ở Hy Lạp cổ đại còn thấp nên đồng tính nữ cũng không gây ra quá nhiều sóng gió.

Khi số lượng người đồng tính nam trong xã hội đạt đến một tỷ lệ nhất định, các nhà văn cũng khai thác phóng đại đề tài này để thu hút độc giả. Từ các tác phẩm văn học và nghệ thuật ở thế kỷ thứ năm trước Công nguyên, chúng ta có thể thấy rằng nhiều nam Thần có ít nhất một chàng trai làm bạn đồng hành, và nhiều anh hùng trong truyện cũng có bạn nam tương tự.

Tình huống này tưởng chừng vô lý nhưng lại có vẻ quen thuộc với một số hiện tượng xã hội ngày nay. Sau Chiến tranh Thế giới thứ hai, xã hội phương Tây đã khá cởi mở, nhưng khi nói về đồng tính người ta sẽ nói đó là hành vi trái đạo đức. Ngày nay, hàng chục năm sau, nhiều quốc gia đã đua nhau tuyên bố “hôn nhân đồng tính” là hợp pháp. Bản thân các chính trị gia cho dù cũng ghét đồng tính luyến ái, do dư luận và áp lực chính trị, họ phải công khai ủng hộ “hôn nhân đồng giới”. Để thu hút lưu lượng người xem, những việc mà các nhà văn, nghệ sĩ làm cũng giống như thời Hy Lạp cổ đại, họ tuyên truyền bừa bãi những thứ này trong các lĩnh vực nghệ thuật, điện ảnh, văn học ... Nếu so sánh giữa hai trào lưu đó cho thấy rằng, trào lưu cải biến Thần thoại Hy Lạp tương đương với "chủ nghĩa hiện đại" của Hy Lạp cổ đại, hoàn toàn không phải là truyền thống chân chính.

Việc duy trì nền văn minh của con người là luôn tuân theo những đạo đức nhất định, nếu không sẽ bị hủy diệt. Đây là ý Trời, là quy luật của lịch sử, là tất yếu của xã hội, thực ra cũng là một sự truy cầu trong sâu thẳm tâm linh con người. Những “nền văn hóa” chứa đầy nội hàm hư hỏng đó chỉ kích thích con người trong một thời gian ngắn, và chúng sẽ không tồn tại lâu dài. Do đó, Hy Lạp cổ đại, bước vào thời kỳ hoàng kim vào thế kỷ thứ năm và thứ sáu trước Công nguyên, chỉ duy trì được sự thịnh vượng của mình trong hơn một trăm năm, và dần dần suy tàn dưới sự tấn công của nhiều tư tưởng tiêu cực khác nhau. Từ biểu hiện bên ngoài, khi lòng người trở nên u ám, người ta coi sự xảo quyệt là thông minh và vinh quang, và sự chính trực là sự ngu ngốc và xấu hổ. Trong quá trình ma quỷ thay đổi, rất nhiều mâu thuẫn đã nảy sinh, và cuộc nội chiến liên miên đã làm suy yếu sức mạnh mọi mặt của các thành bang Hy Lạp. Cùng với sự nổi lên của La Mã, họ đã rút lui khỏi giai đoạn vũ đài lịch sử tại thế kỉ thứ hai trước Công nguyên. 

Đương nhiên, ở đây chúng tôi viết rất đơn giản, nhưng trên thực tế tiến trình lịch sử cụ thể vô cùng phức tạp, vô số danh hiệu chiến tranh lớn nhỏ cũng đủ làm người ta hoa cả mắt. Có thể phân tích những lý do bên ngoài dẫn đến sự suy tàn của Hy Lạp cổ đại về vị trí địa lý, hình thái xã hội, cơ cấu kinh tế, v.v., nhưng mọi thứ đều gắn liền với lòng dân. Trong lịch sử, đã có rất nhiều ví dụ về sự thay đổi là do lòng người bị lợi dụng nên dẫn đến những phán đoán và quyết định sai lầm, cuối cùng đi đến hủy diệt. Vì vậy, người Hy Lạp cổ đại tưởng chừng như bị đánh bại trước người La Mã cổ đại, nhưng đằng sau biểu hiện bề ngoài đó, nó cũng phản ánh Thiên ý rằng sự sa đọa dẫn đến diệt vong.

Thần thoại La Mã không có nhiều câu chuyện và truyền thuyết kỳ lạ như Thần thoại Hy Lạp, đặc biệt là ở thời kỳ đầu. Trong những ngày đầu của nền văn minh La Mã cổ đại, các vị Thần nguyên thủy không có kinh nghiệm về hôn nhân hay con cái. Họ không giống các vị thần Hy Lạp chút nào, các vị thần La Mã chỉ có Thần tính tĩnh, mà không có hành vi, có tính cách  nhân tính hóa như trong Thần thoại Hy Lạp, bởi vậy không có nhiều ghi chép về hoạt động của họ, điều này khiến người thời ngày nay hiểu về thần thoại La Mã tương đối ít.

Khi người La Mã lấy được đất đai của Hy Lạp, họ đã tiếp thu nền văn minh do Hy Lạp để lại, vì vậy, trong quá trình hội nhập văn hóa dần dần, người ta quen dùng các vị thần La Mã đối ứng với các vị thần Hy Lạp, do đó các vị thần Hy Lạp sau này và các vị thần La Mã lẫn lộn với nhau, nên nhiều khi xuất hiện tình trạng 2 vị thần mang cùng một tên đến lúc phiên dịch lại là hai tên khác nhau.

Với sự phát triển của lịch sử và sự hội nhập không ngừng của các dân tộc và văn hóa, người La Mã cổ đại ngày càng chịu ảnh hưởng văn hóa Hy Lạp, và dần dần họ tạo ra những câu chuyện... Theo quy luật “thành, trụ, hoại, diệt”, La Mã cổ đại cũng tất yếu đi vào suy vong. Khi những tư tưởng bại hoại trở thành phong tục dân gian hoặc thậm chí là các hình thức tôn giáo, sức tàn phá đạo đức của chúng thật đáng kinh ngạc. Ví dụ, Lễ Ma men "Bacchanalia", được truyền từ Hy Lạp đến La Mã, đã nhanh chóng biến thành một lễ hội ma quỷ với chủ đạo là say rượu và loạn dâm, lại được đặt cho cái tên "thần thánh". Cho dù sau đó nó đã bị cấm bởi các quan chức La Mã vào năm 186 trước Công nguyên, nhưng nó vẫn hoạt động bí mật trong một thời gian dài.

Tuy nhiên, cho dù cái tên nghe hay đến đâu, ngay cả dưới cờ hiệu của "Thần", những thứ hủ bại sẽ không tồn tại được lâu, thậm chí sẽ bị Trời giáng tai họa. Trong bài viết "Diễn giải mỹ thuật trong hai trăm năm sau thời kỳ Phục hưng", tôi đã trích dẫn các ví dụ về sự hủy diệt hoàn toàn của Pompeii do băng hoại đạo đức, vì vậy tôi sẽ không nhắc lại chúng trong bài viết này.

Mặc dù nội dung ở đây đã nói về sự suy tàn của văn hóa, nhưng trên thực tế, văn hóa con người là có tồn tại âm và dương, có chính có phụ. Phần sau chúng ta sẽ nói về một số phần tích cực và tươi sáng của văn hóa Hy Lạp cổ đại, nhưng bản thân văn hóa loài người là sự pha trộn giữa tích cực và tiêu cực, khiến cho các thế hệ sau khó phân biệt giữa thiện và ác. Nhiều bộ phận trong nền văn hóa Hy Lạp đã bị biến chất thực sự đã đưa con người đến tiêu cực. Sau khi Hy Lạp bị hủy diệt vì băng hoại đạo đức, cho nên văn minh cũng rời khỏi vũ đài lịch sự, và những thứ cặn bã đó vẫn tồn tại đến ngày hôm nay.

Được tài trợ bởi Giáo hoàng Pius PP. VI, bức tượng bán thân của thần Zeus được khai quật ở Otricoli vào năm 1775. Trong nhiều thế kỷ, Giáo hội Công giáo đã thu thập được một số lượng lớn các kho tàng di tích văn hóa ngoại giáo, tượng bán thân này hiện nằm trong Bảo tàng Vatican. (Phạm vi công cộng)

Có thể thấy trong lịch sử, những tư tưởng mà người La Mã cổ đại coi nó như kẻ thù và muốn tiêu diệt nó, nhưng sau khi đánh bại Hy Lạp, họ dần dần chấp nhận nó vì sự phong phú đa dạng của nó. Cơ Đốc giáo cổ đại bị coi là tà giáo và dị giáo muốn tiêu diệt, nhưng một số nội dung tích cực trong văn hóa Hy Lạp cổ đại được gắn với các lý thuyết tôn giáo, thậm chí trở thành một phần của Thần học. Sau Cải cách tôn giáo, nhiều giáo phái nhắc lại rằng các học thuyết nên được thanh lọc, và những thứ không có trong Cơ Đốc giáo nên bị loại bỏ. Nhưng nó đã kết hợp chặt chẽ với nhau và liên quan chặt chẽ đến văn hóa, nghệ thuật, triết học, khoa học, chính trị và nhiều phạm trù khác. Cho đến ngày nay, nó vẫn có mối liên hệ mật thiết với hình thái chính trị, hệ thống kinh tế, khái niệm nhân văn và nền tảng văn minh và những sự việc cụ thể khác không tiện nói thêm. Ngay cả những người ủng hộ đồng tính luyến ái, giải phóng tình dục, loạn luân và các lối sống khác trong xã hội cũng có thể truy ngược lại thời Hy Lạp, họ cho rằng đó là "truyền thống" được lưu truyền từ thời cổ đại, và nhiều quốc gia đã thông qua luật để bảo vệ nó.

Trên thực tế, nếu nhìn kỹ những tác phẩm kinh điển được truyền lại từ thời Hy Lạp cổ đại cho đến nay, nhiều học giả và triết gia Hy Lạp cổ đại rất bất bình với những Thần thoại hỗn loạn thời bấy giờ. Ví dụ, Xenophanes, một nhà triết học và nhà thơ nổi tiếng vào thế kỷ thứ sáu trước Công nguyên, rất ghét việc các nhà thơ và nhà viết kịch chuyển thể Thần thoại, cho rằng họ đang báng bổ các vị Thần, và bịa ra những câu chuyện dối trá xúc phạm các vị Thần. Từ thời Thánh Socrates một thế kỷ sau, có thể thấy từ các trước tác như cuốn “Lý tưởng quốc” (Republic) và các tác phẩm khác do đệ tử Plato của ông để lại, có thể thấy họ rất tôn trọng đối với Homer và các nhà thơ cổ đại.

Chúng tôi nói rõ đây là bài viết mô tả lại sự tiến hóa bề mặt văn hóa từ lý thuyết thông thường, nhưng thực tế, bất kỳ sự vật bề mặt nào cũng có nguồn gốc cơ bản và lý do sâu xa. Vì vậy, đối với bộ mặt thật của lịch sử, bao gồm các hành vi cụ thể của những người tham gia lịch sử thời kỳ nhân - Thần đồng tại, một số điều khó có thể nói đầy đủ trong thời kỳ đa văn hóa và phức tạp này. Có lẽ phải đến khi màn sương mù ở tương lai tới được sáng tỏ thì sự thật của lịch sử mới thực sự được phơi bày trước mặt nhân loại.

Huy Hải
Theo Arnaud H - Epochtimes



BÀI CHỌN LỌC

Thần thoại hỗn loạn và tư tưởng triết học truyền thống (P-1)