Một sĩ quan công an khóc nói: Núi Bí người chết đói vùi thây đầy núi

Giúp NTDVN sửa lỗi

Cái gọi là "Ba năm thiên tai" là chính quyền Bắc Kinh đổ lỗi "Nạn đói lớn" từ năm 1958 -1962 khiến khoảng 45 triệu người chết đói là do "thiên tai". Theo các nhà nghiên cứu thì nguyên nhân chính là do hàng loạt chính sách sai lầm như "Đại nhảy vọt", "nhà nhà làm gang thép", "Đuổi chim sẻ", "chống phần tử cánh hữu"... gây ra, hoàn toàn không phải do thiên tai.

Núi Bí không phải là núi mà là nơi chôn người chết. Trên một con dốc hoang vu phía sau Bệnh viện Trại Cải tạo Lao động Sa Bình huyện Nga Biên, tỉnh Tứ Xuyên. Vào thời điểm đó, hơn 10.000 người theo tôn giáo đã bị giam giữ tại Trại cải tạo Lao động Sa Bình, trong đó 80% là 'phần tử cánh hữu'. Trong cái gọi là "ba năm thiên tai", hơn 5.000 người 'cánh hữu' đã chết đói trong hơn hai năm, cho đến tận hôm nay vẫn ít người biết đến. Nhiều người sắp chết đã được đưa đến đây đầu tiên để cấp cứu. Cái gọi là cấp cứu là cho một ít bánh cám để ăn, và chết trong bệnh viện trong vài ngày. Lúc đó có quá nhiều người chết, không chỉ là không có quan tài, mà còn không có mộ riêng, chôn trong hố chôn tập thể lớn. Nghe nói có nhiều hố chôn hàng chục người, trên đó chỉ còn một lớp đất mỏng. Sau này, không biết ai đã trồng bí trên đó, những cây bí này mọc xum xuê tươi tốt, hoa vàng dày đặc, những quả bí thu hoạch sau mùa thu đều to, mập, mềm và nặng. Từ đó, Núi Bí" đã nổi tiếng khắp Trại và trở thành một cảnh đẹp ở Sa Bình.

Ông Tưởng Bá Linh, một cán bộ hưu trí 75 tuổi của Sở Công an Trùng Khánh, chính là người năm xưa đã chôn xác những người chết đói ở "Núi Bí". Hơn 40 năm sau thời kỳ đó, chúng tôi gặp nhau và nói về chuyện này, vẫn cảm thấy đau buồn thê lương. Nói về lý do hồi đó bị xếp vào hạng 'phần tử hữu khuynh', ông tức giận nói: "Ơn nghĩa sâu nặng, kiếp nạn khó tránh khỏi, thủ đoạn gian dối bày ra nên mới bị vào tròng”.

Lịch sử quay trở lại năm 1957, cao trào của tháng Năm. Sở Công an thành phố Trùng Khánh, cũng như cả nước, khắp nơi đều dán những tấm áp phích chữ to, trong nhiều tấm áp phích chữ to có đoạn "Tuyết lạnh tặng than - nơi này ít, Trên gấm thêu hoa - Sở ta nhiều. Tác giả là một cảnh sát trẻ đẹp trai Tưởng Bá Linh với ngòi bút sắc sảo. Ông chủ yếu bày tỏ sự không hài lòng với việc lãnh đạo Sở xâm phạm phúc lợi của mọi người, vì vậy đã xảy ra chuyện động trời, nhiều người đã ký tên ủng hộ và đồng thanh kêu gọi: "Tổ chức lại ban phúc lợi của Sở, kiểm tra sổ sách, sửa chữa sai phạm ”Lãnh đạo Sở lập tức điều động đội ngũ ra sức bác bỏ và tiến hành đàn áp. Trần Tông Phổ, Phó giám đốc Sở kiêm Bí thư Đảng ủy, ngay lập tức có bài phát biểu và tuyên bố: "Mặc dù chúng ta đã làm sai một số điều về phúc lợi, nhưng nó khác với cuộc tấn công ác độc của phe cánh hữu vào Đảng và Chủ nghĩa xã hội. Chúng ta phải tổ chức phản công để loại bỏ tác động tiêu cực".

Tình hình và kết quả có thể dự liệu được, lập tức mũi giáo quay lại tấn công những người kêu gọi 'cải tổ'. Tưởng Bá Linh nói rằng ngoài "tội đáng phải chịu" của tôi, một số đồng chí tốt đã thực sự bị liên lụy, chẳng hạn như Nhiệm Thư Vượng, một cán bộ già, từng chiến đấu trong xã hội cũ, tham gia cách mạng và bị thương đổ máu. Ông ấy cũng bị xếp vào 'phái hữu'. Người nhà ông ấy không chịu chấp nhận và dán áp phích lên văn phòng thành phố để đòi công lý. Kết quả là cuộc sống của ông Nhiệm càng thêm khó khăn. Đối với tôi, thực ra không cần dùng đến những phương pháp khác: đuổi gió bắt bóng, tìm cách làm sai lệch ý định ban đầu, thậm chí thêu dệt những tài liệu chẳng ra gì để tạo ra cái gọi là "công kích cuộc 'trấn áp bọn phản cách mạng' là sai lầm 100%” và “trở thành 'kẻ cầm đầu cánh hữu' của tòa soạn Công an Trùng Khánh"... Cái gì là cánh hữu với cực hữu? Người cánh hữu lớn nhất trong Sở đã được xác định 'đúng lý lẽ', 'danh chính ngôn thuận' rồi. Vì vậy, ông Tưởng đã bị khai trừ công chức và đưa đi cải tạo lao động.

"Chính quyền khắc nghiệt còn hung dữ hơn cọp, nếu thêm nạn đói thì chính là hai con hổ lao về phía tôi, anh có chịu được không?"

ba năm thiên tai
Khi bước vào thời kỳ "ba năm thiên tai", chúng tôi phải đối mặt với nạn đói lớn, và đã chết đói rất nhiều. (Ảnh: internet)

Ông Tưởng kể: Ngay sau đó ông được vũ trang hộ tống và được điều động đến khu lao động Đại Bảo của Trại Sa Bình, từ đó trở thành một tiện dân và chịu đủ mọi khổ cực, đặc biệt là đủ loại khổ sở ở nơi chó ăn đá gà ăn sỏi ấy, quả là thế gian hiếm có, cả đời không quên. Khi bước vào thời kỳ "ba năm thiên tai", chúng tôi phải đối mặt với nạn đói lớn, và đã chết đói rất nhiều. Lúc đó định lượng là 9kg/người/tháng ngũ cốc thô. Tuy nhiên trừ ban nấu ăn, nhóm kiếm củi, nhóm vận chuyển, căng-tin cán bộ và bếp ăn công nhân viên (tức là những người lao động tốt được xóa bỏ cải tạo lao động và làm việc cho Trại), còn lại tất cả chúng tôi khi xúc vào bát cơm chỉ là một lớp ngô mà thôi, làm sao có thể lót bụng được? Làm sao có thể lao động được? Nếu điều này tiếp tục vòng luẩn quẩn, bị cắt khỏi nguồn sống. Mùa màng bị teo tóp từ lúc gieo sạ thưa thớt, thu hoạch ít hoặc không có thu hoạch, tự lực cánh sinh trở thành lời nói suông.

Sau đó, do thân phận là công an nên tôi đã được chiếu cố và được phân đến đến Bệnh viện Trại để tiếp tục công việc phát thanh tuyên truyền. Do phòng bệnh căng thẳng nên tôi phải ở chung căn lều nhỏ với Thang Nhân Kiết (thống kê), Diệp Lâm (vẽ tranh), Trình Phổ (văn nghệ - giải trí). Đúng lúc vợ của anh Diệp đến thăm, nói đến chuyện bên ngoài, cô ấy bức xúc kể về việc mẹ cô đang nấu cơm ở nhà, đong theo định lượng, cụ cũng đói đến mức bớt chút khẩu phần của con cháu. Tình cảm gia đình còn bạc như thế này, thì có thể tưởng tượng lao động cải tạo ra sao?

Thiếu ăn đói khổ thời gian dài khiến hai chân tôi phù thũng, đến khu bệnh viện làm phát thanh thường ngày càng ngày càng miễn cưỡng, thấy giường bệnh đầy ắp người, sống chết đã trở nên biến hóa khôn lường. Thường rất khó phân biệt được người còn sống với người đã chết (tổ tạp vụ thiếu người lại sức khỏe yếu nên vận chuyển thi thể không kịp). Tiếng rên rỉ không dứt càng làm tăng thêm nỗi bi thảm thê lương. Chúng tôi còn phải trái với lòng mình là đánh roi những người vi phạm kỷ luật (chủ yếu là phản ánh việc khó kìm nén thèm ăn, trao đổi riêng tư), nhắc nhở bệnh nhân ăn uống không tiêu. Những việc khiến người ta tức chết liên tiếp xuất hiện không ngừng. Nhưng lúc này, tôi lại trở thành “nhân viên", lao động cải tạo 3 năm rưỡi rồi và ác mộng còn lâu mới kết thúc.

Bệnh viện không so được với đội, bệnh tình cao hơn thân phận. Sau đó tôi vào phòng bệnh, các bác sĩ, y tá thông cảm nhưng khó hồi phục, sau đó cổ trướng, tiêu chảy, sốt cao, viêm gan, rồi nguy kịch chỉ chờ chết. Tôi còn tỉnh táo, mơ hồ nghe tin bác sĩ và y tá họp bàn và phê bình tính háu ăn của một cô y tá luộc trứng, thực ra là luộc cho tôi nhưng tôi không muốn ăn. Trong lúc nguy cấp, may mà anh trai và chị dâu tôi ở Vũ Hán đã kịp thời và gửi cho tôi một hộp thuốc tiêm tinh chất gan, bác sĩ Đường vừa cười vừa nói với tôi: "Cái này kéo em từ chỗ Diêm Vương trở về". Hơn nữa trong Trại có người là Dương Trường Sinh, vì ra ngoài hái trộm tiêu nên bị người ta đánh, sau thành bệnh viêm tủy. Tuy nhiên người này thường giúp tôi chu tế bữa ăn, thật đúng là trong tuyết tặng than, nhưng tôi không báo đáp được, cuối cùng chỉ còn là niềm hối hận. Sau khi cơ thể bình phục, tôi trở lại đội tạp vụ, làm những công việc nhẹ nhàng nhất có thể. Một hôm, Bệnh viện triệu tập tôi nhận nhiệm vụ đặc biệt, bởi vì tin tức người chết trong Trại đã truyền ra ngoài. Sau cái chết của nhà văn Lưu Thịnh Á, những người thân của ông ở Trùng Khánh muốn xin vào thăm viếng ông. Vì số người chết quá nhiều, có người thậm chí còn không có mộ. Người ta đề xuất bù đắp thích hợp, và thực hiện một số biện pháp che đậy và giả mạo. Vì vậy mới lệnh cho tôi đến Núi tùy cơ hành sự, lập bia cho những người bạn cùng hoạn nạn bị âm dương chia cắt đôi đường. Cái gọi là bia nhưng cùng lắm thì chỉ là một hòn đá lớn hơn một chút, trên có ghi họ tên người đã khuất bằng sơn đỏ.

Văn hoá Lịch sử


BÀI CHỌN LỌC

Một sĩ quan công an khóc nói: Núi Bí người chết đói vùi thây đầy núi