Một cuốn Thiên thư thành tựu nên Quỷ Cốc Tử mưu trí, đáng tiếc không ai thấy được [Radio]

Giúp NTDVN sửa lỗi

Như vậy, Quỷ Cốc Tử nhờ vào cuốn kim thư này đã trở thành một nhân vật tinh thông mọi thứ, như một cuốn bách khoa toàn thư.

Quỷ Cốc Tử nói trước vận mệnh hai học trò, nhưng không ai tránh được tai họa

孙膑庞涓都是鬼谷子的徒弟(网络图片)
Cả Tôn Tẫn và Bàng Quyên đều là học trò của Quỷ Cốc Tử (Ảnh Internet)

Chuyện kể rằng, Quỷ Cốc Tử thu nhận Tôn Tẫn và Bàng Quyên làm đồ đệ, đầu tiên dạy họ một số kiến ​​thức quân sự cơ bản. Sau một vài năm, Quỷ Cốc Tử thấy rằng các kỹ năng cơ bản của cả hai đã vững chắc, ông gọi hai người lại bên cạnh và nói: "Hai trò đã có nền tảng rồi. Hôm nay, ta sẽ dạy các trò cách bày binh bố trận”. Tôn Tẫn và Bàng Quyên nhìn nhau một lúc, khuôn mặt tỏ vẻ khó xử. Quỷ Cốc Tử nhìn ra tâm tư của bọn họ, nói: "Các trò có phải đang nghĩ, nếu không có binh tướng thì bày binh bố trận như thế nào đúng không?"

"Vâng".

“Nhìn xem” - Quỷ Cốc Tử chỉ vào trên bàn và nói: “Đây không phải là binh tướng sao?”

Cả Tôn Tẫn và Bàng Quyên nhìn lên bàn, họ chỉ thấy một bát đậu đỏ nhỏ, binh tướng ở đâu chứ, họ tưởng rằng Quỷ Cốc Tử sẽ dùng những hạt đậu đỏ nhỏ làm mô hình để biểu diễn bài binh bố trận. Quỷ Cốc Tử không nói lời nào, dẫn cả hai đến Diễn Binh Lĩnh, nắm lấy một nắm đậu đỏ nhỏ, miệng lẩm bẩm vài từ rồi vung tay rắc các hạt đậu. Kỳ lạ thay khi các hạt đậu nhỏ rơi xuống đất đều biến thành các binh tướng sống, hơn nữa còn tự động phân thành quân xanh, quân đỏ. Trên Diễn Binh Linh lập tức có tiếng người huyên náo, chiến mã ngựa hí. Cả Tôn Tẫn và Bàng Quyên đều chết lặng. Quỷ Cốc Tử ra lệnh cho Tôn Tẫn làm chỉ huy quân đội màu đỏ và Bàng Quyên làm chỉ huy quân đội màu xanh. Mỗi người sẽ dẫn đầu quân của mình để chiến đấu với nhau và Quỷ Cốc Tử sẽ ở bên cạnh hướng dẫn. Sau nhiều lần tập luyện, khả năng của Tôn Tẫn và Bàng Quyên đã được nâng cao.

Một ngày nọ, Bàng Quyên xuống núi mua lương thực, nghe người qua đường kể rằng Ngụy Quốc đã bỏ ra rất nhiều tiền để chiêu nạp các hiền sĩ, hỏi han tìm kiếm, đã không khỏi động tâm. Ông ta cho rằng bản lĩnh mình đã thành, dứt khoát cáo biệt thầy, nhận chiêu mời của nước Ngụy, mưu cầu phú quý. Nhưng ông ta lại sợ thầy không cho đi, nên khi quay trở về gặp Quỷ Cốc Tử, muốn nói mà lại không dám nói.

Không ngờ, khi Quỷ Cốc Tử thấy Bàng Quyên mang đồ ăn trở về, liền nói thẳng với Bàng Quyên: “Thời vận của trò đã đến, sao trò không xuống núi cầu đoạt phú quý?”

Bàng Quyên vội quỳ xuống: “Đệ tử chính là có ý định này, nhưng không biết xuống núi có được như ý không?”

Quỷ Cốc Tử liền nói: “Trò hãy đi hái cành hoa trên núi, ta sẽ xem bói cho một chút”.

Bàng Quyên xuống núi tìm hoa, đó là thời tiết tháng 6. Trăm hoa vừa đua nở, ông ta tìm rất lâu tới nửa ngày nhưng chỉ tìm được một cọng hoa cỏ, cho rằng hoa mảnh mai và yếu ớt, không như mong muốn nên đã ném bông hoa đi để tìm hoa khác. Nhìn một hồi, không có hoa, ông không còn cách nào khác là nhặt cành hoa ban nãy giấu trong y phục để về gặp Quỷ Cốc Tử, và nói dối: không tìm thấy hoa.

Quỷ Cốc Tử nói: "Trong y phục của ngươi có giấu bông hoa. Nó tên là cây nam mộc hương. Nó thường nở 12 bông. Đó là số năm mà ngươi hưởng vinh quang, thịnh vượng. Những bông hoa được hái trong Quỷ Cốc và khô héo khi gặp ánh mặt trời; chữ ‘鬼’ (quỷ) thêm chữ 委 (ủy) bên cạnh, xem ra ngươi hưởng phồn hoa là ở nước Ngụy (魏)!"

Khi Bàng Quyên đang thầm thắc mắc trong lòng, Quỷ Cốc Tử lại nói: "Nhưng ngươi không nên giấu hoa lừa gạt người ta. Sau này chắc chắn vì việc lừa người mà sẽ bị người lừa. Không thể không cảnh giác! Ta sẽ tặng ngươi 8 chữ! Hãy ghi nhớ kỹ 8 chữ này, 'Gặp dê thì vinh, gặp ngựa thì họa".

Bàng Quyên vội vã đến nước Ngụy và tự tiến cử, Ngụy Huệ Vương đúng lúc đó đang ăn thịt dê hấp nên đã coi trọng ông ta và tôn ông làm thống soái. Bàng Quyên thực sự “gặp dê thì vinh”. 

Sau này, Ngụy Huệ Vương nghe tới danh tiếng của Tôn Tẫn, và ông ta khao khát nhân tài. Bàng Quyên không còn cách nào khác đành phải viết thư để mời Tôn Tẫn đến nước Ngụy tiến thủ công danh. Khi Tôn Tẫn xuống núi, Quỷ Cốc Tử cũng yêu cầu Tôn Tẫn hái một cành hoa trên núi để bói cho tiền đồ. Đó là thời tiết tháng chín, trong lọ trên bàn có một cành hoa cúc vàng, Tôn Tẫn lấy ra một cành cho thầy xem rồi cắm lại vào lọ. Quỷ Cốc Tử đoạn nói: “Hoa này bị gãy không còn nguyên vẹn, nhưng nó có tính chịu rét lạnh, trải qua sương giá không bị hoại, tuy rằng tàn hại nhưng cũng không phải là đại hung, hơn nữa nó được nuôi dưỡng ở trong bình, nên được được yêu thương, cưng chiều. Tuy nhiên, bông hoa này lấy ra, e rằng nhất thời không được như ý; sau đó lại cho nó vào trong bình như cũ, công danh của trò xem ra sẽ kết thúc ở quê nhà. Ta sẽ sửa tên của trò một chút"

Nói xong, Quỷ Cốc Tử thêm chữ Nguyệt (月) bên cạnh chữ Tân () thành Tẫn ( - nghĩa là chặt xương bánh chè), và đưa cho Tôn Tẫn một cái túi gấm. Quỷ Cốc Tử dặn dò học trò: “Khi gặp lúc nguy cấp có thể mở ra xem”. Sau đó Tôn Tẫn xuống núi tới nước Ngụy.

Sau khi Tôn Tẫn đến nước Ngụy, bị Bàng Quyên lập kế hãm hại, phải chịu một "hình phạt tàn khốc", đó là cắt bỏ cả hai xương bánh chè. Đến lúc đó ông mới hiểu tại sao sư phụ lại đổi tên của mình. Trong lúc nguy cấp, Tôn Tẫn đã mở túi gấm sư phụ đưa cho và thấy có viết dòng chữ "trá phong ma" (giả bị điên). Ông đã theo kế đó mà hành động, giả vờ bị điên và trốn về quê nhà Tề Quốc. Sau này, ông lên kế hoạch bắn Bàng Quyên vạn mũi tên trên đường Mã Lăng, khiến lời tiên tri “gặp ngựa mà họa” với Bàng Quyên ứng nghiệm.

Tôn Tẫn đã đóng góp nhiều công lao to lớn cho nước Tề, và ông không muốn làm quan nên Tề Tuyên Vương đã ban cho ông Thạch Lư Sơn. Ông chỉ sống ở đó hơn một năm, sau đó trở về Vân Mộng Sơn nguyên thủy theo Quỷ Cốc Tử tiếp tục tu Đạo, cũng ứng nghiệm với lời tiên đoán từ trước của Quỷ Cốc Tử

Quỷ Cốc Tử là một nhân vật vô cùng bí ẩn trong lịch sử Trung Quốc, được ca ngợi là một Thiên cổ kỳ nhân, là một nhân vật bách khoa, trí tuệ, đã dạy dỗ các nhân vật quan trọng như Tô Tân, Trương Nghi, Tôn Tẫn, Bàng Quyên, Lã Bất  Vi, Mao Toại và nhiều nhân vật khác. Mỗi người bọn họ đều dựa vào sức mình, lôi kéo chia rẽ, tức giận mà khiến các chư hầu khiếp sợ, an cư và thiên hạ yên, ở một mức độ nhất định, đã ảnh hưởng rất lớn đến quá trình phát triển lịch sử Trung Quốc và góp phần to lớn vào việc hình thành nền văn hóa Trung Hoa.

Minh An
Theo SOH



BÀI CHỌN LỌC

Một cuốn Thiên thư thành tựu nên Quỷ Cốc Tử mưu trí, đáng tiếc không ai thấy được [Radio]