Một cuốn Thiên thư thành tựu nên Quỷ Cốc Tử mưu trí, đáng tiếc không ai thấy được [Radio]

Giúp NTDVN sửa lỗi

Như vậy, Quỷ Cốc Tử nhờ vào cuốn kim thư này đã trở thành một nhân vật tinh thông mọi thứ, như một cuốn bách khoa toàn thư.

Cao nhân xem chữ đoán trước vận mệnh nhà Minh và Hoàng đế Sùng Trinh

Chuyện kể rằng, vào những năm cuối của triều đại nhà Minh, thiên tai và nhân họa liên tiếp không ngớt, thổ phỉ hoành hành khắp nơi, tình hình giang sơn Đại Minh gặp nhiều khó khăn, bấp bênh, vô cùng nguy cấp. Hoàng đế Sùng Trinh ưu sầu đến mức thức trắng đêm không ngủ. Thái giám thân cận Vương Thừa Ân thấy vậy cũng âm thầm rơi lệ, không biết cách nào có thể an ủi được chủ nhân.

Một ngày, thái giám Vương Thừa Ân ra khỏi cung có công việc, trên đường trở về tình cờ gặp được một vị tiên sinh xem chữ toán mệnh. Người này trông rất có tiên phong đạo cốt, nhìn cái biết là cao nhân. Vương Thừa Ân nghĩ chi bằng thay Hoàng đế Sùng Trinh dự đoán vận mệnh quốc gia ra sao, và làm thế nào để có thể vượt qua những ngày tháng khó khăn này. Vì vậy ông đã tiến đến chỗ người xem toán mệnh này.

Thầy toán mệnh nói: “Vị tiểu ca này, anh muốn bói chữ gì?”. Vương Thừa Ân nhất thời không nghĩ ra, ngẩng đầu nhìn thấy lá cờ phướn của người xem bói, liền chỉ vào chữ Hữu (友) trong dòng chữ “quản lộ vi hữu” trên cờ phướn và nói muốn xem bói chữ Hữu này.

Vị tiên sinh xem bói hỏi Vương Thừa Ân muốn dự đoán điều gì? Thái giám Vương nói rằng mình muốn hỏi về tương lai của đất nước. Không ngờ, vị tiên sinh này cau mày nói: "Đại sự không ổn! Kẻ phản tặc đã thò đầu rồi" (chữ Phản (反) thò đầu chính là chữ Hữu (友)). Vương Thừa Ân nghe vậy, sợ hãi toát mồ hôi lạnh. Đây chẳng phải là quân đội của Lý Tự Thành thế mạnh áp đảo, đang tiến tới kinh thành sao.

Trong lúc tuyệt vọng, Vương Thừa Ân nghĩ đến tên thật của hoàng đế là Chu Do Kiểm (朱由检), liền bảo vị tiên sinh bói chữ Do (由). Người xem toán mệnh chỉ vào chữ "由" và nói: "Anh nhìn xem, chữ Điền 田 thò đầu thì thành chữ Do 由, có nghĩa là nông dân phản loạn, và cũng đã xuất đầu lộ diện rồi!".

Vương Thừa Ân ra vẻ trấn tĩnh và nói rằng muốn xem chữ Hữu (有). Thầy toán mệnh nhìn qua và nói: “Chà, từ chữ Hữu  (有) này mà xem thì giang sơn Đại Minh đã mất đi một nửa, quốc gia sắp suy vong, xã tắc khó giữ được”. Bởi vì hai nét đầu của chữ Hữu (有) là một nửa của chữ Đại (大), và nửa dưới còn lại của chữ Hữu này cũng là một nửa của chữ Minh (明).

Vương Thừa Ân là một thái giám trung thành, nghe thấy chuyện này thì lòng lo lắng như có lửa đốt, nên đã viết chữ Dậu (酉).

Nhưng khi thầy toán mệnh nhìn đến chữ này, đã không khỏi kinh sợ, nói: "Hết rồi! Hết rồi! 'Cửu ngũ chí tôn', trên không có đầu, dưới không có chân, làm  sao có thể tồn tại lâu dài được, mọi thứ đều hết rồi!”. Chữ Dậu (酉) không phải chính là chữ Tôn (尊) bỏ đi hai chấm trên đầu và bỏ đi chữ Thốn (寸) ở dưới chân sao. Ngay cả hoàng đế cao quý nhất cũng chém đầu chặt chân, triều đại nhà Đại Minh còn hy vọng gì?

Vương Thừa Ân nghe vậy liền hít sâu một hơi, và thầm nghĩ chẳng lẽ chủ nhân của ta bạc mệnh đến như vậy sao? Ông có chút không cam tâm, lại liền viết một chữ U (幽).

Thầy toán mệnh liền phán: "Chữ U (幽) này là hai sợi dây (chữ Mịch nghĩa là tơ) trong núi (chữ Sơn 山 nghĩa là núi), xem ra có hai người treo cổ!"

Vương Thừa Ân nghe xong vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, hai tay run rẩy không kìm được, dùng miệng cắn vào cái khăn trên áo để lấy ra một đồng bạc. Thầy bói nhìn thấy thì xua tay liên tục và nói: "Tiền này tôi không lấy được, anh cắn cái khăn (chữ Cân 巾 là khăn) dưới miệng (chữ Khẩu 口 là miệng) thì chẳng phải chính là chữ Điếu (吊 - treo) trong từ Thượng Điếu (上吊 - treo cổ) đó sao? Hi vọng anh có thể thật sự bảo trọng, tự lo cho chính mình!".

Vương Thừa Ân ngẩng đầu, vừa định nói lời cảm ơn thì thấy vị tiên sinh xem toán mệnh đã biến mất, chỉ thấy một mảnh lụa màu vàng từ trên trời bay xuống, trên đó có bài thơ "Du Tiên thi", viết:
“Thanh khê thiên dư nhận, trung hữu nhất Đạo sĩ.
Vân sinh lương đống gian, phong xuy hộ dũ lý
Tá vấn thử hà thùy? Vân thị Quỷ Cốc Tử”.

Tạm dịch:

Suối trong ngàn trượng xa
Trong rừng Đạo sĩ ra
Mây sinh nơi rường cột
Gió thổi cửa la đà
Xin hỏi người nào vậy?
Quỷ Cốc Tử ở đây.

Tới lúc đó Vương Thừa Ân mới giật mình nhận ra rằng mình vừa được gặp chân Tiên Quỷ Cốc Tử.

Ngay sau khi trở về không lâu, Lý Tự Thành đánh tan thành Bắc Kinh, Hoàng đế Sùng Trinh sợ hãi chạy trốn đến núi Môi Sơn phía sau Tử Cấm Thành và treo cổ tự tử, Vương Thừa Ân cũng theo Sùng Trình treo cổ tự vẫn mà chết. Quả nhiên, tất cả những lời tiên đoán trước đó đều ứng nghiệm từng cái một.

鬼谷子(图片:〔明〕洪应明《仙佛奇踪》插图)
Danh tiếng đệ tử của Quỷ Cốc Tử đều nổi tiếng khắp thiên hạ (Tranh minh họa về "Dấu tích của Tiên Phật" của Hồng Ứng Minh thời nhà Minh)

Quỷ Cốc Tử học Đạo

Quỷ Cốc Tử mà chúng ta vừa nói đến ở trên, tên thật là Vương Hủ, còn được gọi là Vương Thiền. Theo ghi chép, thời Đông Chu có một thung lũng gần Dương Thành, có một sơn cốc, đồi cao và thung lũng sâu, rừng rậm tươi tốt, hẻo lánh khó lường, không giống nơi có người ở nên được gọi là "Quỷ Cốc". Vương Hủ ẩn cư trong đó nên mọi người gọi ông là "Quỷ Cốc Tử".

Một ngày nọ, sư phụ của Quỷ Cốc Tử gọi ông tới, và nói với ông rằng: “Ta sắp phi thăng thành Tiên rời đi, và để lại cho trò một bộ Thiên thư, cần nghiên cứu đọc kỹ, không được trễ nải". Nói xong, sư phụ để lại một quyển thẻ tre, rồi phi thăng rời đi. Quỷ Cốc Tử chỉ nhìn thấy hai chữ "Thiên Thư" được viết trên thẻ tre. Khi mở ra, từ đầu đến cuối cuốn thẻ tre không có một chữ nào, Quỷ Cốc Tử đã bối rối một lúc. Suốt 9 năm qua cùng sư phụ sống nương tựa, hôm nay Sư phụ đột ngột rời đi, trong phút chốc ông cảm thấy lòng mình trống rỗng, không còn chỗ dựa vào, không nghĩ đến uống trà, ăn cơm. Ông liền vào trong hang và nằm ngủ. Nhưng khi ông nhắm mắt lại, cuốn thiên thư bằng thẻ tre đó lại mở ra trước mắt, cuốn lên mở ra. Quỷ Cốc Tử vội bò dậy, cầm cuốn thiên thư lên, trên thẻ tre tất cả các dòng đều lóe ra ánh vàng kim quang, từng hàng chữ khoa đẩu lấp lánh phát sáng. Quỷ Cốc Tử cảm thán: “Có lẽ đây chính là ‘kim thư’ truyền thế!”

Trong chốc lát Quỷ Cốc Tử vô cùng hào hứng, một mạch đọc hết cuốn sách, và không ngờ đọc tới đâu nhớ tới đó. Hóa ra trên đó có ghi lại một bộ sách tung hoành gia, nói về thuật bãi hạp, phản ứng, nội kiện, để nga, phi kiềm, v.v., tổng cộng có 13 chương.

Sau khi đọc hết 13 chương này, ông không nén nổi thốt lên tán thưởng, bình thường tranh luận với người khác thì chưa bao giờ chiếm được thế chủ động, giờ đây đắc được cuốn kim thư thế này, thì người khác sao có thể tranh luận lại nổi. Ông bất giác hồi tưởng đến khoảng thời gian cùng với sư phụ, nỗi buồn chua xót dâng lên trong lòng.

Ngày hôm sau, Quỷ Cốc Tử tỉnh lại vẫn cảm thấy rất buồn ngủ, nhưng cũng không quên đọc cuốn kim thư, ông liền mở nó ra xem kỹ, nhưng trong sách không có một chữ nào. Khi Quỷ Cốc Tử lật từ đầu đến cuối cuốn sách vẫn không thấy một chữ nào nhưng vẫn cảm thấy cuốn sách này là báu vật sư phụ để lại, cần phải trân trọng nó. Ông bước vào trong hang động và trải đặt cuốn sách trên giường rồi bước ra khỏi hang để luyện công theo sư phụ căn dặn. Chẳng mấy chốc mặt trời lặn hướng tây, màn đêm lại đến, Quỷ Cốc Tử đi vào động trong, nghỉ ngơi ở trên giường, chỉ thấy thấy kim thư lấp lánh ánh vàng, nét chữ rõ ràng có thể thấy. Quỷ Cốc Tử càng cảm thấy kỳ lạ, hóa ra là ánh trăng trên trời chiếu rọi qua cửa sổ lên cuốn kim thư. Lúc này Quỷ Quốc Tử mới phát hiện ra cuốn kim thư vốn thuộc tính âm, gặp mặt trời thì không hiển lộ ra; nhưng dưới ánh trăng, ánh đèn lại lộ những dòng chữ vàng. Đúng quả thật là kỳ thư có một không hai.

Quỷ Cốc Tử bước ra khỏi hang động, đến chiếc bàn đá, và bắt đầu đọc lại. Nhưng nó không còn là những bài ông đọc hôm qua nữa, vốn là thuật tung hoành, còn bây giờ nó đã trở thành một cuốn binh thư. Quỷ Cốc Tử vô cùng kinh ngạc, lật thẻ tre lại cẩn thận lần nữa, vẫn là binh pháp, không có thuật tung hoành nữa. Vì vậy, ông lại đọc hết một lượt, và nó vẫn là 13 chương.

13 chương binh pháp Quỷ Cốc Tử đọc với và 13 chương ‘Tôn Tử binh pháp’ lưu truyền thế gian, một văn một võ biểu hiện trong ngoài, bổ sung cho nhau. Điều Quỷ Cốc Tử truyền là văn binh pháp, còn Tôn Vũ truyền là võ binh pháp. Binh pháp của Quỷ Cốc Tử nhấn mạnh chiến lược sức mạnh quân đội, trong khi Tôn Tử chủ trương chiến thuật tấn công và phòng thủ để giành thắng lợi. Cả hai bộ binh pháp đều chủ trương không chiến mà hàng phục binh mới là cảnh giới cao nhất của dụng binh.

Sau khi khám phá ra bí ẩn của cuốn kim thư này, Quỷ Cốc Tử đã đọc nó mỗi đêm, và mỗi đêm lại đọc được một nội dung khác.

Vào đêm thứ ba, Quỷ Cốc Tử đọc cuốn kỳ thư về làm giàu, trong đó nói về phương pháp chăn nuôi, nguyên tắc buôn bán và dạy "nếu muốn có được thì trước tiên phải cho đi" và phương pháp âm thầm nhẫn nại chờ đợi thời cơ. Phương pháp này đã được Quỷ Cốc Tử truyền lại cho Kế Nhiên, Lã Bất Vi, Bạch Khuê và những người khác, khiến họ trở nên cực kỳ giàu có.

Vào đêm thứ tư, ông đọc tới Đại Pháp dưỡng tính tu chân. Trong kinh này chủ yếu nói về âm phù bảy thuật. Nó nhấn mạnh đến sự tĩnh và dưỡng khí, thanh tâm quả dục, mới có thể trở thành Chân nhân. Quỷ Cốc Tử đã truyền bí mật này lại cho Từ Phúc, và sau này lại truyền cho Đào Hoằng Cảnh...

Vào đêm thứ năm, ông đọc về thuật xem tướng đoán mệnh, trong đó nói về Kinh Thiên Vũ, số mệnh, đặc điểm khuôn mặt và họa phúc của cuộc đời. Phương pháp này cũng được Quỷ Cốc Tử truyền cho Mao Oanh, và sau đó là Tư Mã Quý Chủ, Lý Hư Trung...

Đêm thứ sáu, đêm thứ bảy, đêm thứ tám... Quỷ Cốc Tử cần phải đọc cuốn kim thư mỗi đêm, mỗi lần là một bộ sách mới, nhân gian, trên trời, trị quốc an bang, con đường làm quan, làm kinh tế, thiên văn và địa lý, chiêm tinh thuật số, đan dược dưỡng sinh, không gì không có, lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn, nó là vô tận. Quỷ Cốc Tử coi nó như một báu vật và yêu thích không thể rời tay.

Như vậy, Quỷ Cốc Tử nhờ vào cuốn kim thư này đã trở thành một nhân vật tinh thông mọi thứ, như một cuốn bách khoa toàn thư.



BÀI CHỌN LỌC

Một cuốn Thiên thư thành tựu nên Quỷ Cốc Tử mưu trí, đáng tiếc không ai thấy được [Radio]