Họa phúc hữu căn: Táo quân khai thị cho chủ nhà cải tà quy chính, thay đổi vận mệnh

Trong số chúng ta hiện nay, chắc hẳn có nhiều người không tin vào nhân quả, không tin vào thiện ác hữu báo. Bởi trong cuộc sống có nhiều người cả đời thờ Phật, kính Trời, hiền lành đối đãi thế nhân nhưng lại không có kết quả tốt. Vậy tại sao lại có chuyện này? Nói “Nhân quả hữu báo” vậy tại sao lại có nhiều người tốt gặp hoạ, còn kẻ ác lại sống sung sướng?

Thực ra vạn sự trên đời đều có nhân duyên, gieo nhân nào thì gặt quả đó. Đôi khi chúng ta thấy người nào đó tốt, nhưng trên thực tế họ lại chưa hẳn đã tốt, cái chính là con người ta dùng tiêu chuẩn nào để đo lường việc tốt xấu? Câu chuyện dưới đây hy vọng sẽ giúp quý độc giả giải tỏa thắc mắc này.

Tai hoạ từ đâu mà có?

Cổ nhân có câu: “Nhân sinh nhất niệm, thiên địa tận giai tri", ý tứ là con người chỉ cần sinh ra một niệm trong tâm bất kể tốt xấu thì trời đất đều tỏ tường. 

Vào năm Gia Tĩnh thời nhà Minh, tại Giang Tây có một người tên là Du Đô. Thời còn đi học, ông cùng một nhóm bạn lập nên hội “Văn Xương xã”, nguyện thề cùng nhau trân quý văn tự, giấy vở, sách thánh hiền, giới cấm sát sinh, vứt bỏ tà dâm, không nói lời ác, không làm điều sai. Tuy nhiên con đường công danh của Du Đô lại rất lận đận, cả bảy lần đi thi Hương, ông đều không đậu.

Vợ Du Đô sinh hạ được 5 trai, 4 gái. Chẳng may, các con ông đều chết yểu cả, chỉ còn lại 1 trai, 1 gái. Cậu con trai ấy rất mực thông minh, lại có hai nốt ruồi lạ ở dưới bàn chân trái. Vợ chồng Du Đô rất mực yêu quý đứa con này. Tuy nhiên năm đứa trẻ này lên 6 tuổi, trong một lần đi chơi, cậu bé thất lạc không tung tích.

Vợ Du Đô sinh hạ được 5 trai, 4 gái. Chẳng may, các con ông đều chết yểu cả, chỉ còn lại 1 trai, 1 gái.
Vợ Du Đô sinh hạ được 5 trai, 4 gái. Chẳng may, các con ông đều chết yểu cả, chỉ còn lại 1 trai, 1 gái. (Ảnh chụp màn hình Tam Tự Kinh)

Vợ ông vì quá đau buồn mà thường xuyên khóc thương, cuối cùng dẫn tới mù cả đôi mắt. Du Đô cũng vì thất vọng, suy sụp, cuộc sống lại lâm vào cảnh bần hàn nên càng chán nản hơn. Ông luôn tự hỏi bản thân không biết mình đã làm điều gì sai để phải chịu quả báo oan nghiệt như thế này?

Sau khi bước sang tuổi 40, cứ vào tháng Chạp hàng năm, Du Đô lại viết một tờ sớ, đặt lên bàn thờ khấn vái, rồi đốt cho Táo quân, cầu mong Táo quân hiển linh nói cho ông biết rõ sự tình. Liên tiếp 7 năm trôi qua nhưng Du Đô vẫn mỏi mòn chờ đợi trong vô vọng...

Cuộc viếng thăm bất ngờ lúc nửa đêm

Mãi đến đêm Giao thừa năm ông 47 tuổi, hôm ấy cũng như thường lệ, Du Đô ngồi trong bốn bức tường nhà lạnh lẽo, bên cạnh ông là vợ và cô con gái lặng lẽ không nói lời nào. Bỗng bên ngoài có tiếng người gõ cửa, Du Đô thấy lạ, không hiểu tầm này còn có ai tìm mình? Nghĩ bụng như vậy rồi ông vẫn với tay cầm cây nến ra mở cửa.

Bên ngoài là một ông lão đầu đội mũ ô sa, mặc quần áo rộng thùng thình, tự nhận mình họ Trương, người từ phương xa tới. Nghe nói nhà ông đang có việc buồn rầu lo lắng, nên tới hỏi thăm. 

Mặc dù thấy người này y phục và lời nói có chút khác thường nhưng Du Đô vẫn mời vào nhà, cung kính tiếp đón. Trong cuộc trò chuyện, Du Đô kể lại cảnh ngộ của mình, rồi trong lúc cao hứng lại đọc cho vị khách tới thăm bài sớ mình từng viết cho Táo quân vào mỗi dịp Tết.

Ông lão họ Trương trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Tôi vốn biết chuyện nhà ông từ lâu. Trong đầu ông chứa đầy ý nghĩ tà niệm, truy cầu hư danh. Sớ văn ông gửi cho Táo quân cũng chứa đầy oán hận, lại có ý không tôn kính Ngọc Đế. Chỉ sợ sau này ông còn phải gánh lấy sự trừng phạt nặng nề hơn”. 

tích đức hành thiện tránh được tai hoạ
“Tôi vốn biết chuyện nhà ông từ lâu. Trong đầu ông chứa đầy ý nghĩ tà niệm, truy cầu hư danh..." (Ảnh chụp màn hình phim Tam Tự Kinh)

Nghe những lời đó, Du Đô vô cùng kinh ngạc, vội hỏi: “Tôi nghe người xưa nói tất cả việc thiện, việc ác đều có ghi chép, chi tiết tới chân tơ kẽ tóc. Tôi và những người bạn trong hội Văn Xương xã khi xưa có phát nguyện hành thiện, và đều cẩn trọng thực hiện theo, làm sao lại có thể coi là hư danh được?”. 

Ông lão nói: “Vậy ông hãy nghe cho kỹ nhé! Các ông nói là trân quý sách Thánh hiền nhưng lại dùng giấy có văn tự để bọc đồ ăn, lau bàn ghế, sau còn tùy tiện đốt bỏ. Các ông thề nguyện phóng sinh mà trong bếp vẫn không ngừng nấu cua, tôm, cá. Còn khẩu nghiệp thì lại càng nặng nề. Lời nói của ông mang đầy giọng trào phúng, châm biếm người khác. Mỗi lời đều như mũi dao sắc làm kích động tới Thần Phật không biết bao nhiêu cho kể. 

Chuyện tà dâm mặc dù không có rõ ràng xác thực, nhưng khi nhìn thấy con gái nhà người ta dung mạo mỹ miều, trong lòng ông vẫn bị rung động, chỉ là không có duyên để kết thành tội. Không những thế, ông lại cho rằng điều mình làm xằng bậy lại không nghiêm trọng. Những tấu sớ ông đốt hàng năm đều được chuyển lên Ngọc Đế rồi.

Ngọc Đế cũng đã từng cử người đi điều tra chuyện của ông nhưng không có một việc thiện nào đáng để ghi chép. Ngược lại, chỉ càng nhìn thấy các loại lòng tham, dâm dục, đố kỵ tràn đầy trong ông. Trong đầu ông toàn chứa hận thù mà lại đòi phúc báo. Ý nghĩ của ông chứa đầy ác ý như vậy chỉ sợ trốn không thoát khỏi tai họa chứ còn cầu xin gì phúc báo được nữa?”. 

Sau khi Du Đô nghe xong, trong lòng hoảng hốt, sợ hãi quỳ sụp xuống đất khóc ròng mà nói: “Lão nhân là người tinh thông những sự việc âm gian như vậy, chắc chắn là Thần tiên, cầu xin lão tiên hãy ra tay cứu độ chỉ bảo”.

Trương lão nhân nói: “Ông nói ông tin Thần, tin Phật nhưng lòng tin đó không sâu sắc, những việc hành thiện cũng không lâu dài, chỉ là làm qua quýt cho xong chuyện. Ông thử nghĩ xem đã làm những việc như vậy mà còn kỳ vọng được phúc báo chẳng phải giống như trồng cây gai lại mong muốn được hưởng quả ngọt hay sao?

tu đạo, tu Nhẫn, tu luyện, hành thiện
“Ông nói ông tin Thần, tin Phật nhưng lòng tin đó không sâu sắc, những việc hành thiện cũng không lâu dài, chỉ là làm qua quýt cho xong chuyện..." (Ảnh chụp màn hình phim Tam Tự Kinh)

Hy vọng từ nay về sau ông có thể vứt bỏ sự tham lam vô độ, trừ bỏ sự phóng túng bừa bãi, không màng danh lợi, không cầu phúc báo, tận sức hành thiện làm việc tốt, kiên trì lâu dài sẽ tự có hiệu nghiệm. Bởi gia đình ông rất thành kính với ta, nên ta mới đặc cách đến để điểm hóa, nhắc nhở ông”.

Nói xong, Trương lão nhân  đi vào bếp rồi bỗng dưng biến mất. Tới lúc này, gia đình ông Đô mới biết đó là Táo quân nhà mình hiển linh tới cứu giúp, đoạn vội vàng thắp hương lễ tạ. 

Thay đổi nhân tâm, thay đổi cuộc đời

Sáng mùng một Tết hôm sau, trước bài vị tổ tiên và bàn thờ trời đất, gia đình ông phát nguyện tích đức hành thiện, tu tâm đổi tính theo lời chỉ dạy, quyết loại bỏ các loại dục vọng. Mỗi lời nói cử chỉ, ông đều tự kiểm soát bản thân và luôn nhắc nhở mình “Trên đầu ba thước có Thần linh”. Không những vậy, gia đình ông còn thường xuyên khuyên người khác tích đức hành thiện, khuyến thiện mọi người. 

Thời gian cứ thế qua đi, gia đình Du Đô vẫn âm thầm tích đức hành thiện. Đến năm Du Đô 50 tuổi thì ông được tiến cử làm thầy dạy cho con trai của Trương Cư Chính, một học giả nổi tiếng thời ấy. Sau khi được tuyển chọn, ông cùng vợ và con gái chuyển tới Nam Kinh sinh sống.

Một ngày nọ, Du Đô tới bái kiến Dương Công, một vị thái giám ở trong hoàng cung. Vị thái giám gọi 5 người con nuôi ra chào hỏi. Trong đó có một cậu bé tuổi chừng 16 đã khiến Du Đô có ấn tượng mạnh mẽ. Nhìn tướng mạo, dáng vẻ của cậu có gì đó rất quen thuộc gần gũi, liền tới hỏi tung tích quê quán. 

Cậu bé trả lời: “Con là người Giang Tây, khi còn nhỏ trong một lần đi chơi, con lên một thuyền chứa lương thực rồi bị thất lạc gia đình. Bây giờ con chỉ nhớ mang máng về tên họ cũng như làng xóm khi xưa”.

Hỏi tới đây, Du Đô có hơi ngạc nhiên, liền bảo cậu bé cởi giày trái ra cho xem, quả nhiên thấy hai nốt ruồi vẫn còn đó. Ông liền khóc nấc ôm lấy con mình: “Đội ơn Trời Phật phù hộ hiển linh, đây đúng là con trai con rồi”. 

hành thiện gặp phúc báo
Hỏi tới đây, Du Đô có hơi ngạc nhiên, liền bảo cậu bé cởi giày trái ra cho xem. (Ảnh: Shutterstock)

Vị thái giám cũng kinh ngạc không kém, liền theo cha con Du Đô về nhà. Về đến nhà Du Đô liền kể rõ sự tình cho vợ mình nghe. Vợ ông ôm chặt lấy cậu con trai bị thất lạc bấy lâu mà khóc lóc thảm thiết, khóc tới mức máu và nước mắt hòa làm một. Cậu con trai cũng khóc ròng mừng mừng tủi tủi khi tìm lại được gia đình, tay nâng khuôn mặt tràn đẫm lệ của mẹ, lau khô những giọt lệ trên mắt, trên má mẹ. 

Đột nhiên, một phép màu xảy ra, đôi mắt người mẹ bỗng nhiên lại sáng rõ như xưa. Du Đô nhìn thấy cảnh gia đình đoàn viên thì trong tâm mãn nguyện vui mừng. Với ông như vậy là đủ, cũng chẳng mong cầu quan tước gì, bèn xin từ chức về cố hương. 

Nghe được câu chuyện của Du Đô, Trương Cư Chính vô cùng khâm phục, liền tặng rất nhiều vật phẩm, cho phép ông toại nguyện hồi hương. 

Trở về quê hương, gia đình Du Đô càng nỗ lực hành thiện tích đức. Sau khi con trai kết hôn, lại sinh liền cho ông 7 người cháu trai, sau này đều học hành thành tài, kế thừa truyền thống ham học của cha ông.

Du Đô cũng đích thân chép lại câu chuyện gặp Táo quân và việc thay đổi tâm tính, tích đức hành thiện, lưu lại làm bài học giáo dục cho con cháu noi gương. Sau này Du Đô sống thọ tới 80 tuổi rồi an nhiên qua đời. Mọi người đều nói bởi ông tích đức hành thiện, kịp thời hối cải nên mới nhận phúc báo to lớn, cải biến được cả số mệnh như vậy. 

Kỳ thực vạn sự trong thế nhân không gì là nằm ngoài nhân quả, chỉ vì thế thời đổi thay, đạo đức của con người cũng ngày càng trượt dốc, tiêu chuẩn tốt xấu cũng bị đảo điên lẫn lộn. Có nhiều người tưởng mình tốt, nhưng đôi khi lại trong vô minh mà tạo nghiệp… 

Minh Vũ