Giải mã Thần thoại (P.4): Bàn Cổ khai thiên tịch địa

Bình luận Trung Nguyên • 06:30, 30/03/21

Giúp NTDVN sửa lỗi

Cùng với sự thai nghén và ra đời của Bàn Cổ, thiên địa vạn vật cũng ra đời. Ở trong quá trình này, dương khí lên cao, âm khí hạ xuống, trong hỗn độn phân ra âm dương; Âm dương tương sinh, Thái Cực vận chuyển, thai nghén và sinh ra tầng tầng thiên địa vạn vật. 

Xem thêm Phần 1, Phần 2, Phần 3.

Truyền thuyết Bàn Cổ khai thiên tịch địa

Theo những sách cổ "Tam ngũ lịch ký", "Ngũ vận lịch niên kỷ" và "Thuật dị ký" ghi chép: Từ thời cực kỳ viễn cổ trước kia, vũ trụ của nhân loại chúng ta còn chưa sinh ra, khi đó không có nhân loại, cũng không có thiên địa vạn vật, chỉ có một khối hỗn độn. Giống như sự sống thai nghén trong quả trứng gà, trải qua năm tháng dài đằng đẵng, trong hỗn độn dưỡng dục ra một sinh mệnh khổng lồ, ông chính là Bàn Cổ.

Cùng với sự thai nghén và ra đời của Bàn Cổ, thiên địa vạn vật cũng ra đời. Ở trong quá trình này, dương khí lên cao, âm khí hạ xuống, trong hỗn độn phân ra âm dương; Âm dương tương sinh, Thái Cực vận chuyển, thai nghén và sinh ra tầng tầng thiên địa vạn vật. Thân thể của Bàn Cổ đều sinh trưởng mỗi ngày, thiên địa vạn vật và Bàn Cổ cùng nhau sinh trưởng, là một phần trong thân thể to lớn của ông. Bàn Cổ ở trong thiên địa biến hóa vô tận, ông ở trời là Thần, trên mặt đất là Thánh, cùng thiên địa vạn vật là một thể, trong cõi vô hình chi phối lấy hết thảy. Trải qua năm tháng dài đằng đẵng, thân thể Bàn Cổ to lớn vô hạn, thiên địa vũ trụ cũng đều theo thân thể của ông trưởng thành mà hoàn thành khai thiên tịch địa.

Bàn Cổ đem thân thể của mình hóa thành tự nhiên vũ trụ, Trái đất của chúng ta và vô số tinh hệ đều chỉ là một phần của thân thể ông, điều này nghe dường như không thể tưởng tượng nổi. Ngay từ 2.500 năm trước, Phật Đà đã nói cho nhân loại: Trong một hạt cát có ba nghìn đại thiên thế giới. Một thế giới có mặt trăng mặt trời chiếu rọi gọi là một tiểu thế giới, ba ngàn đại thiên thế giới tương đương với 1 tỷ tiểu thế giới, tương đương với một Thiên hà khổng lồ!

Những câu chuyện tương tự

Trong bộ phim "Hành trình giả tưởng của cậu bé Pi" (Tên tiếng Anh là "Life of Pi") có một phân đoạn như thế, mặc dù chỉ vỏn vẹn mấy lời, lại trở thành chỗ 'vẽ rồng điểm mắt' của cả bộ phim, khiến khán giả khắc sâu ấn tượng: Khi nhân vật chính "Pi" còn nhỏ, mẹ của cậu đã kể cho cậu câu chuyện về Krishna. Krishna từ nhỏ rất nghịch ngợm và thích ăn đất, trong một lần ăn đất bị mẹ phát hiện, liền mở miệng cậu ra kiểm tra, lại nhìn thấy trong miệng của Krishna có toàn bộ vũ trụ...

Liên quan tới câu chuyện Krishna, trong các văn hiến Ấn Độ thời thượng cổ như sử thi "Mahabharata", "Bhagavata Purana", "Gita Govinda"... đều có ghi chép, nói rằng ông là hóa thân của Thần Vishnu ở nhân gian. Vishnu là Thần hộ mệnh trong ba vị Thần chính ở Ấn Độ, theo thỉnh cầu của Nữ thần Mặt đất, Ngài hạ phàm để giúp con người trừ bỏ bạo quân, khôi phục an bình chốn nhân gian. Ngài nhổ một sợi tóc đen, biến thành Krishna tại thế gian. Krishna khi còn bé rất nghịch ngợm, một lần gây mâu thuẫn náo loạn với nhóm mục đồng, mục đồng liền chạy tới mẹ nuôi của cậu là Yashoda phàn nàn, nói rằng Krishna lại nằm ở trên mặt đất ăn bùn đất chơi. Yashoda tìm được Krishna, trách cứ cậu không nên ăn đất, Krishna liền giải thích nói rằng cậu không ăn đất. Yashoda bảo Krishna há miệng kiểm tra, Krishna há miệng ra, Yashoda lại giật mình sửng sốt. Bà nhìn thấy trong miệng của Krishna có mặt trời, mặt trăng và bầu trời đầy sao lấp lánh, ánh sáng của các tinh cầu rộng lớn xuyên thấu qua tầng tầng các lớp tinh vân vũ trụ. Bà nhìn thấy toàn bộ vũ trụ trong miệng của Krishna! Cảnh tượng trước mắt khiến bà chấn động đến mất đi ý thức trong nháy mắt.

Lý giải trên cơ sở khoa học

Bàn Cổ khai thiên tịch địa, đem thân thể của mình hóa thành tiểu vũ trụ nơi nhân loại chúng ta, hệ Ngân Hà và vô số Thiên hà khổng lồ vận chuyển ở trong cơ thể của ông. Những cảnh tượng này chẳng phải rất giống nhau?

Đạo gia phương Đông và các nhà hiền triết Hi Lạp cổ đại trong lịch sử cũng đều nói cho nhân loại rằng: Nhân thể là một tiểu vũ trụ. Thân thể con người và vũ trụ là đối ứng, chỉ là một cái tại vi mô, một cái tại vĩ mô.

Khoa học hiện đại cũng phát hiện: Nếu đem tầng ngoài nhục thể của con người mà phóng đại vô hạn lần, sẽ thấy xác thịt của chúng ta là do vô số tế bào cấu thành, tế bào lại là do vô số phân tử cấu thành, phân tử là do nguyên tử cấu thành, nguyên tử từ hạt nhân nguyên tử và điện tử cấu thành... Cứ chia nhỏ xuống dưới thì vô cùng vô tận. Hơn nữa các nhà vật lý học đã phát hiện rằng, điện tử quay xung quanh hạt nhân nguyên tử, chuyển động tuân theo ba định luật vận chuyển của hành tinh quay xung quanh ngôi sao (mặt trời), phương thức vận chuyển và tồn tại của chúng rất giống nhau, chỉ là một cái tồn tại ở thế giới vi mô, một cái tồn tại ở thế giới vĩ mô. Nếu đem điện tử phóng đại lớn như tinh cầu, như thế, nhân thể chẳng phải là một vũ trụ khổng lồ vô tận? Bên trong phải chăng có vô số sinh mệnh vi mô sinh tồn ở đó?

Trái lại cũng là như thế: Nếu đem vũ trụ nơi nhân loại chúng ta thu nhỏ vô hạn lần, sẽ thấy Trái Đất và 8 hành tinh lớn quay xung quanh mặt trời, vận chuyển tạo thành Hệ Mặt Trời, vô số hệ hằng tinh giống như Hệ Mặt trời này tạo thành Hệ Ngân Hà, Hệ Ngân Hà lại cùng với các đại Thiên hà cấu thành Nhóm Thiên hà, Nhóm Thiên hà lại cấu thành Nhóm Thiên hà cục bộ, Siêu đám Thiên hà cục bộ... Cuối cùng thu nhỏ vô hạn xuống dưới, có thể sẽ phát hiện tất cả đây chỉ là một tế bào, tiếp tục thu nhỏ vô hạn xuống dưới, có thể nhìn thấy hình dáng Thần Bàn Cổ hay không? Sẽ phát hiện tất cả đây đều là thân thể Thần Bàn Cổ, chúng ta chỉ bất quá tồn tại ở trên một lạp tử nhỏ bé trong thân thể Ngài?

Bất thức Lư Sơn chân diện mục, Chỉ duyên thân tại thử sơn trung" (Không biết hình dáng chân thực núi Lư Sơn, chỉ vì thân đang ở trong núi này). Trí tuệ và nhận biết của nhân loại chúng ta thực sự quá nhỏ hẹp, cho nên Thần từ hơn hai ngàn năm trước đã nói cho Socrate, Socrate lại nói cho thế nhân: Con người là không có trí tuệ, con người biết mình vô tri mới là trí tuệ. Đối với vũ trụ, tự nhiên, nhân loại vĩnh viễn chỉ có thể ôm một tâm kính sợ, tuyệt đối không thể tự cao tự đại, nếu không sẽ đi trên con đường tự hủy diệt.

"Sơn Hải kinh" - cuốn sách cổ xưa và thần bí ẩn của Trung Quốc, gồm ba phần: Sơn kinh, Hải kinh và  Đại hoang kinh. Trong đó "Sơn kinh" gọi là "Ngũ tàng sơn kinh", chia làm 5 khu vực lớn Đông, Nam, Tây, Bắc, Trung tâm. Ngũ tàng tại thời cổ là chỉ ngũ tạng, tức là ngũ tạng của Trái đất. Trong 5 khu vực lớn của "Ngũ tàng sơn kinh", có tổng cộng 26 dãy núi. Mà mạch lạc có chứa các huyệt chính trên của nhân thể người cũng tổng cộng là 26 mạch, gồm 12 chính kinh (tả hữu đối xứng) cộng thêm hai mạch Nhâm Đốc.

Trái đất và nhân thể là giống nhau, đều là do Thần tạo ra, cũng là đa chiều, ngoại trừ thế giới mà chúng ta có thể nhìn thấy này ra, thì tại các chiều không gian khác mà chúng ta nhìn không thấy, sờ không được, thì cũng tồn tại các thế giới khác. Giống như long mạch, thủy mạch trên đất, chúng kéo dài đến trái đất ở chiều không gian cao hơn. Trong "Sơn Hải kinh" ghi chép rất nhiều quốc gia, Bán Thần, quái thú, Thần núi cổ quái kỳ lạ..., cũng là tồn tại ở các chiều không gian cao hơn Trái Đất. Người hiện đại đã đi nhầm phương hướng khi giải mã "Sơn Hải kinh", bởi vì đây không phải là thời - không nơi nhân loại.

Ở phần cuối của "Ngũ tàng sơn kinh", có một câu tổng kết nói như sau: "Đại Vũ nói, (Ta trị thủy) trải qua tổng cộng 5.370 ngọn núi nổi danh trong thiên hạ, dài 64.056 dặm, phân bố tại các phương trên đại địa, gọi là đại địa ngũ tạng, còn lại vô số núi nhỏ đều không nhớ nổi".

Trong thuật luyện nội đan của Đạo gia, cũng coi thân thể người là một vũ trụ, một thế giới tự nhiên. Cổ nhân đã vẽ một bức tranh "Nội Kinh đồ" cũng gọi là "Nội cảnh đồ", là hình ảnh thân thể con người được nhìn thấy trong quá trình tu luyện của Đạo gia. Trong bức tranh, cơ thể con người có núi cao nước chảy, có nhật nguyệt tinh tú và vạn vật tự nhiên, giống như một thế giới, một tiểu vũ trụ, khiến cho người ta được mở rộng tầm mắt. Đây là người tu luyện trong quá trình tu luyện dùng "thiên mục" nhìn vào bên trong và thấy, là một loại đối ứng và triển hiện của nhân thể tại chiều không gian khác và tự nhiên thể.

Mới đây, các nhà thiên văn học và vật lý học đã phát hiện rằng, lỗ đen không chỉ nuốt chửng mọi vật chất, mà còn liên tục phun ra một lượng lớn vật chất mới sau khi trải qua "hấp thụ và tiêu hóa", điều này tương tự như hệ tiêu hóa của sinh mệnh vậy. Khoa học hiện đại thừa nhận rằng trong vũ trụ của chúng ta có một lượng lớn vật chất tối và năng lượng tối, theo dữ liệu quan sát của vệ tinh Planck, vật chất tối trong vũ trụ của chúng ta chiếm 26,8%, năng lượng tối chiếm 68,3% và vật chất thông thường chỉ có 4,9 %.

Chúng ta có thể tưởng tượng một chút rằng: Năng lượng và vật chất đến từ ​​chiều không gian vũ trụ cao hơn sẽ chảy vào Hệ Ngân Hà và các Thiên hà lớn khác thông qua sự kết nối của lỗ đen. Năng lượng tiến vào Thiên hà sẽ truyền vào Hệ Mặt Trời và tất cả các hệ hằng tinh khác thông qua mạch lạc của các không gian chiều cao. Tiến vào Hệ Mặt Trời, năng lượng vật chất lại sẽ từ không gian chiều cao, thông qua vòng tuần hoàn đại chu thiên thiên địa, từng lớp từng lớp vào Trái Đất, rồi thông qua long mạch trải rộng trên Trái Đất phân bố khắp toàn bộ thiên nhiên, sau đó đối ứng chảy vào vạn vật tự nhiên, thúc đẩy sự vận chuyển và tuần hoàn của sinh mệnh và thiên nhiên?

Chúng ta hãy nhìn lại nhân thể: Nhân thể hấp thu đồ ăn thông qua hệ tiêu hoá và lục phủ ngũ tạng chuyển hóa, hóa thành khí và dinh dưỡng vật chất, thông qua mạch lạc và tuần hoàn máu, chảy khắp nhân thể, tiến vào từng tế bào và các chiều không gian khác của nhân thể, nuôi dưỡng nhân thể, dẫn động sinh mệnh.

Theo lý giải của cá nhân người viết, không chỉ riêng con người là sinh mệnh thể, Trái Đất cũng là sinh mệnh thể, vũ trụ cũng là sinh mệnh thể, là cơ thể sống khổng lồ. Nhân thể có linh hồn (nguyên thần) làm chủ thể, cùng với nhân thể thân - linh hợp nhất. Tự nhiên, vũ trụ cũng có sinh mệnh cao tầng (Thần) làm chủ thể, Thần ở tầng cấp khác nhau và tự nhiên vũ trụ hợp làm một thể, không gì là không làm được, phi thường và vĩ đại!

Sinh vật học hiện đại còn phát hiện: Mỗi một tế bào trong nhân thể và toàn bộ thân thể đều là đối ứng toàn tức, mỗi tế bào của cơ thể con người chứa tất cả thông tin nhân thể và tất cả các đặc điểm, từ tế bào bất kỳ của nhân thể cũng có thể nhân bản ra một nhân thể giống y hệt.

Nhà vật lý lượng tử nổi tiếng đương đại David Joseph Bohm đã đề cập đến một khái niệm nổi tiếng trong cuốn sách "Tính toàn thể và trật tự ẩn" (Wholeness and the Implicate Order), được gọi là "thuyết vũ trụ toàn tức". Sau đó, được Gerard 't Hooft, người đoạt giải Nobel, và là giáo sư của Đại học Utrecht Hà Lan đã chính thức đưa ra vào năm 1993, và được giáo sư Leonard Susskind luận thuật và phát triển thêm.

Thuyết vũ trụ toàn tức cho rằng, vũ trụ là một thể thống nhất với các mối tương quan toàn tức giữa các bộ phận của nó. Trong toàn bộ vũ trụ, có sự đối ứng toàn tức giữa các hệ thống con và hệ thống, cũng như giữa các hệ thống và vũ trụ. Về tín tức trạng thái tiềm ẩn, hệ thống con chứa tất cả tín tức của hệ thống, và hệ thống chứa tất cả tín tức của vũ trụ. Về tín tức trạng thái hiển lộ, hệ thống con là hình ảnh thu nhỏ của hệ thống, và hệ thống là hình ảnh thu nhỏ của vũ trụ.

Theo cách nói thông thường, mọi sự vật đều có tính toàn tức; giữa bộ phận và tổng thể của cùng một cá thể, giữa các sự vật ở cùng cấp độ, giữa các cấp độ và hệ thống khác nhau, sự khởi đầu và kết thúc của sự vật, quy mô và quá trình phát triển, thời gian và không gian, đều tồn tại mối quan hệ đối ứng toàn tức tương hỗ. Trong mỗi bộ phận đều chứa các bộ phận khác, đồng thời nó lại bị bao hàm trong các bộ phận khác... Đây là điều mà khoa học hiện đại đã có thể nhận thức đến.

Trong quan niệm "thiên nhân hợp nhất" của văn hóa phương Đông, từ lâu đã bao hàm loại lý luận này, hơn nữa càng sâu xa và thâm thúy hơn thế.

Đây là cấp độ hiểu biết cá nhân về truyền thuyết Bàn Cổ khai thiên tịch địa.

Trung Nguyên

Theo Lý Đạo Chân - Vision Times



BÀI CHỌN LỌC

Giải mã Thần thoại (P.4): Bàn Cổ khai thiên tịch địa