Đời người chính là: nhìn thấu mọi việc không bằng coi nhẹ mọi việc

Giúp NTDVN sửa lỗi

Phật gia giảng mọi thứ trên thế gian này đều là huyễn tượng. Đời người trăm năm thoáng chốc qua đi, mọi việc sẽ tựa như mây khói, huy hoàng hay tuyệt vọng đều không tồn tại vĩnh hằng. Vậy nên trầm lặng chính là trí huệ, là vũ khí, là thời gian tốt nhất để vượt qua mọi thứ...

Thời gian dạy ta thêm trầm tĩnh, sáng tỏ hơn:

Chuyện kể rằng, vào một ngày vua Solomon muốn thử thách người cận thần trung thành của mình là Benaiah Ben Yehoyada nên đã nghĩ ra một nhiệm vụ bất khả thi giao cho ông. Vua gọi Benaiah đến và nói: “Trong vòng 6 tháng, ngươi hãy tìm cho ta một chiếc nhẫn có quyền năng đặc biệt, ta muốn đeo nó vào ngày lễ Sukkot, những ai đang hạnh phúc khi nhìn vào nó sẽ cảm thấy buồn rầu, còn những kẻ đang ủ rũ khi nhìn vào nó sẽ trở nên tươi tỉnh.

Vua Solomon tin rằng chiếc nhẫn kỳ diệu như vậy hoàn toàn không tồn tại, nhưng ông vẫn muốn làm bẽ mặt người cận thần của mình một phen.

Benaiah Ben Yehoyada là cận thần trung thành của vua Solomon.
Benaiah Ben Yehoyada là cận thần trung thành của vua Solomon. (Ảnh: Wikipedia)

Xuân qua hè đến, nhưng Benaiah vẫn chưa tìm ra chiếc nhẫn mà nhà vua yêu cầu. Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông lặng lẽ bước đi qua những con hẻm tịch mịch của thành Jerusalem. Đột nhiên Benaiah thấy một ông lão bán hàng rong đang chậm rãi bày hàng trên tấm thảm tồi tàn.

“Thưa ông, ông đã bao giờ nghe nói đến chiếc nhẫn kỳ diệu có thể khiến người vui thấy buồn và kẻ buồn thấy vui chưa?” – Benaiah hỏi.

Ông lão bán hàng rong tuy đã nhiều tuổi nhưng đôi mắt vẫn còn tinh tường. Ông chậm rãi nhặt lên một chiếc nhẫn cũ nằm khiêm tốn ở một góc trên tấm thảm. Khi Benaiah nhìn thấy họa tiết khắc trên đó, đôi mắt ông bỗng bừng sáng và khuôn miệng nở nụ cười.

Đêm hôm đó, cả thành Jerusalem háo hức đón ngày lễ Sukkot sắp đến. Còn Benaiah, chỉ bình thản nắm chiếc nhẫn trong tay, đôi mắt nhìn xa xăm.

Sáng hôm sau vua Solomon hỏi: “Chàng trai của ta, khanh có tìm thấy thứ mà ta mong đợi không?”. Cả vua Solomon và các cận thần khác đều cười nghiêng ngả, mọi người đều cho rằng Benaiah sắp bị một phen “bẽ mặt” ra trò.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tất cả những gì làm cho vua Solomon luôn kiêu hãnh một đời bỗng chốc nhạt nhòa như sương khói.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tất cả những gì làm cho vua Solomon luôn kiêu hãnh một đời bỗng chốc nhạt nhòa như sương khói. (Ảnh minh họa)

Benaiah không nói gì mà chỉ quỳ xuống, dâng chiếc nhẫn thần kỳ lên trước mặt nhà vua. Ngay khi đọc được dòng chữ: “Gam zeh ya’avor” khắc trên đó, nụ cười của Solomon chợt tắt ngấm. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tất cả những gì làm cho vua Solomon luôn kiêu hãnh một đời như là trí tuệ, giàu sang, phú quý, và quyền uy... bỗng chốc nhạt nhòa như sương khói. Vinh quang hay thất bại, rồi một ngày sẽ chẳng còn lại gì ngoài cát bụi.

“Gam zeh ya’avor”, nghĩa là: Tất cả rồi sẽ qua!

Đúng vậy, tất cả mọi thứ trên thế gian này đều chỉ là mây khói, mọi thứ rồi cũng sẽ qua, huy hoàng hay tuyệt vọng đều không tồn tại vĩnh hằng.

Trầm tĩnh chính là nền tảng giúp con người tìm được chính mình

Một người sống trầm tĩnh, không phải do người đó yếu nhược, không có năng lực, mà đó là trạng thái của một người thấu hiểu nhân sinh, xem nhẹ được mất, không màng thắng thua với những việc không đáng, điều còn lại với họ chính là trí tuệ thông suốt.

Khi chúng ta còn trẻ thì thường hay thích tranh giành thắng thua với người khác, đặc biệt thích thể hiện cách nhìn của bản thân với mọi người. Tuy nhiên thời gian qua đi, chúng ta trưởng thành hơn, dần dần phát hiện bản thân ngày càng thích trầm tĩnh. Không còn cái cảm giác thích tranh giành hơn thua, đúng sai với người khác nữa, chúng ta đã hiểu ra được một điều: mỗi người đều có cách nghĩ riêng, có hoàn cảnh và góc độ riêng của mình, không ai giống ai, cho nên đối với cùng một sự việc cũng có cách nhìn khác nhau.

Khi chúng ta còn trẻ thì thường hay thích tranh giành thắng thua với người khác. Tuy nhiên thời gian qua đi, chúng ta trưởng thành hơn, dần dần phát hiện bản thân ngày càng thích trầm tĩnh.
Khi chúng ta còn trẻ thì thường hay thích tranh giành thắng thua với người khác. Tuy nhiên thời gian qua đi, chúng ta trưởng thành hơn, dần dần phát hiện bản thân ngày càng thích trầm tĩnh. (Ảnh: Pexels)

Đồng đạo thì đồng hành, đạo không đồng không thể tương mưu. Chúng ta không thể áp đặt những vui buồn yêu ghét của bản thân lên người khác. Cảm thấy ở gần ai tương hợp, thoải mái thì giao lưu nhiều hơn một chút, ai không hợp thì dần cách xa.

Cuộc sống phức tạp, áp lực càng nhiều, không nhất thiết phải cưỡng cầu bản thân đi lấy lòng, mua vui cho một ai đó. Nhân sinh có khổ sẽ có vui, có đắng cay ắt có ngọt bùi, ai làm người cũng phải đắng cay. Vậy nên thân mình khổ tự mình thấu hiểu, không cần phải tìm ai đó than khổ, than đau, nói nhiều chỉ khiến người khác coi thường. Nước mắt của mình tự mình lau, thân mình đau khổ tự mình chịu vẫn cứ là tốt nhất.

Cuộc sống đó là vòng tuần hoàn an bài nối tiếp, trong đời mỗi chúng ta đều gặp vô số con người khác nhau. Tuy nhiên tuyệt đối không một ai là vô duyên vô cớ cả, mỗi người xuất hiện trong cuộc đời chúng ta đều có một ý nghĩa khác nhau. Người yêu ta thì mang đến cho ta tình yêu thương và sức mạnh, người ta yêu dạy cách chia sẻ, người ta không thích thì dạy cách độ lượng khoan dung, còn người không thích ta lại dạy ta độc lập trưởng thành.

Đời người là chuyến vân du, có thể cùng nhau đi một đoạn đường, đó là duyên phận.

Suy cho cùng tất cả chúng ta đều chỉ là khách trọ trần gian, đến và đi hành trình đã định. Có những chuyện sống ở đời chúng ta không thể tự chủ, người đến kẻ đi, việc hay việc dở, tất cả đều bởi hai chữ ‘duyên nợ’ tác thành. Thế nên chỉ có những ai xem nhẹ được mất, sống tuỳ kỳ tự nhiên, người đó mới có được cuộc sống an vui.

Khi bạn hiểu rõ được đạo lý này, khi đó bạn sẽ thấy rằng trầm tĩnh không phải là yếu đuối nhu nhược mà đó là trí tuệ, thể hiện sự trưởng thành của một người.

Minh Vũ 

Theo Cmoney



BÀI CHỌN LỌC

Đời người chính là: nhìn thấu mọi việc không bằng coi nhẹ mọi việc