Đối đãi với 'được mất' thế nào mới là đại trí huệ đời người

Giúp NTDVN sửa lỗi

Cha của Âu Dương Tu là Âu Dương Quan đã dùng chức vị của mình để cứu rất nhiều phạm nhân, và nhờ điều này mẹ của của Âu Dương Tu đoán rằng con trai bà sẽ rất thành công trong tương lai, và sau đó đã ứng nghiệm.

Các tác phẩm văn học nổi tiếng thường giúp chúng ta mở ra kiến thức nhân sinh, lưu truyền qua các thế hệ. Trong các tác phẩm, cũng kể lại rất nhiều những ví dụ chân thực về các bậc đại trí huệ làm tấm gương, và giữa những hàng câu chữ đều toát lên vấn đề nhìn nhận và đối đãi thế nào trước được và mất. Trên thực tế, trí huệ nhân sinh thực sự tập trung vào vấn đề "được và mất" này, và việc đối đãi với chúng như thế nào sẽ phản ánh ra đại trí huệ.

Người xưa tin vào "Thiên nhân hợp nhất" và Thiên lý thiện ác hữu báo. Văn hóa truyền thống Á Đông là sự kết tinh văn hóa của cả 3 gia lớn là Nho, Phật, Đạo hòa cùng nhau. Dù quan điểm của 3 gia khác nhau nhưng trên thực chất đều khuyên bảo con người nên đối đãi với được mất trên thế gian như thế nào. Làm sao hành thiện tích đức, làm thế nào để không làm điều xấu và không tạo nghiệp. Người ngộ tính cao còn có thể bước vào con đường tu luyện và tu đắc chính quả.

Cha của Âu Dương Tu là Âu Dương Quan đã dùng chức vị của mình để cứu rất nhiều phạm nhân, và nhờ điều này mẹ của của Âu Dương Tu đoán rằng con trai bà sẽ rất thành công trong tương lai, và sau đó đã ứng nghiệm.

Trong "Đường Tống Bát đại gia", có ba người thuộc dòng họ Tô, bao gồm Tô Tuân, Tô Thức và Tô Triệt. Một trong những tổ tiên của họ là một người tu Đạo, đã tích lũy đại đức, tổ tiên có đức, để lại phúc cho thế hệ con cháu mai sau.

Thôi Tử Trung đời Minh vẽ Tô Thức. (Nguồn ảnh: miền công cộng)
Thôi Tử Trung đời Minh vẽ Tô Thức. (Nguồn ảnh: miền công cộng)

Lưu truyền rộng rãi nhất trong dân gian là gia tộc họ Phạm của Phạm Trọng Yêm. Trong lịch sử có câu “giàu không quá ba đời”, dòng họ Phạm giàu có tới 8 đời, tới ngày nay sau hơn 800 năm vẫn còn có con cháu họ Phạm thành đạt. Nếu người xưa có cái nhìn thiển cận, làm việc không tính đến hậu quả, không nghĩ đến tương lai thì sẽ không bao giờ có được thành tựu như vậy, không có những gia tộc lớn có thể vang danh muôn đời sau.

Sau khi Phạm Trọng Yêm (989-1052) bị giáng chức vào những năm cuối đời, ông đã dùng bổng lộc tích lũy nhiều năm của mình để mua một nghìn mẫu đất màu mỡ ở quê nhà Tô Châu và dùng gạo thu tô để cứu tế những người nghèo khó trong gia tộc. Có người không hiểu cách làm của ông, nên đã khuyên ông: "Ông làm thế thì các thế hệ con cháu sau này làm sao đây? Họ có thể vì thế mà giận ông đó". 

Phạm Trọng Yêm thở dài và nói: "Nếu thế hệ con cháu sau này thực sự oán hận tôi, thế thì do chúng không hiểu tôi. Những gì tôi để lại cho chúng là những của cải còn quý giá hơn nữa".

Vào năm Cảnh Hựu thứ hai (1035 sau Công Nguyên), Phạm Trọng Yêm làm quan ở Tô Châu, ông mua một mảnh đất tên là "Nam Viên" và muốn xây một ngôi nhà riêng. Một thầy xem phong thủy nói với ông rằng: "Đây là một vùng đất địa linh, ai chiếm giữ vùng đất quý giá này sẽ liên tục sinh ra các công khanh, quý nhân!". 

Phạm Trọng Yêm lắng nghe và nói: "Nếu như là vùng đất phong thủy tốt như vậy, chi bằng xây một trường học tại đây, để nơi đây không ngừng ươm mầm và bồi dưỡng những nhân tài có ích cho xã hội, chẳng phải tốt hơn với việc gia đình mình có thêm một vài công khanh, quý nhân không?".

Vì vậy, ông đã xây dựng trường học quận Tô Châu ở đây và mời những người nổi tiếng đến dạy học. Do ảnh hưởng của phong cách lười học lúc đó, "hàng trăm học sinh hầu hết không chịu học". Phạm Trọng Yêm đã gửi cậu con trai cả Phạm Thuần Điếu đến trường để giải quyết vấn đề học sinh không tuân kỷ luật. Phạm Thuần Điếu là người nhỏ tuổi nhất trong số các học sinh, nhưng sau khi nhập học, cậu đã “nỗ lực hết mình” là một tấm gương luôn giữ kỷ luật. Kết quả là “các học sinh đều noi theo, không dám phạm kỷ luật, bầu không khí học đường có sự thay đổi lớn”. Trường quận Tô Châu sau này trở thành một ngôi trường nổi tiếng thời bấy giờ và đào tạo ra rất nhiều nhân tài.

Người xưa tin rằng “đức” là quan trọng nhất đối với con người, nếu không có đức tích ở kiếp trước thì kiếp này sẽ không có được của cải, danh vọng, tài lộc, mọi thứ trong đời người đều có số mệnh. Vì vậy, cổ nhân nói rằng “tiền tài giống như rác", giảng tùy kỳ tự nhiên, không chiếm đoạt quyền lợi bằng cường quyền, không buôn gian bán lận, tuân theo thiên lý thiện ác hữu báo để hành sự, có lương tâm, cũng có tâm kính sợ Thần Phật, trong lòng thành kính, cứu người, làm việc thiện, tích đức. Nhìn thì giống như mất nhưng thực tế đã đạt được. "đức" quý giá nhất liên quan đến tương lai của sinh mệnh. Có được cái "đức" này, có thể kéo dài phúc báo và gia đình có thể thịnh vượng.

Minh An
Theo Secretchina



BÀI CHỌN LỌC

Đối đãi với 'được mất' thế nào mới là đại trí huệ đời người