Dịch bệnh và sự sụp đổ của Đảng Cộng Sản Trung Quốc trong dự ngôn [Radio]

Giúp NTDVN sửa lỗi

Trong "đại tai nạn", các biểu hiện tai nạn mà những dự ngôn mô tả nhiều nhất bao gồm các cuộc chiến tranh mang tính toàn cầu và các đại dịch. Trong số tất cả các biểu hiện của thảm họa, "đại dịch" có sức tàn phá khốc liệt nhất đối với cuộc sống của con người.

5. Nguyên nhân của "đại dịch" được nhắc đến trong Thôi Bối Đồ

Tượng thứ 50 trong Thôi Bối Đồ kết hợp mô tả “hổ đầu nhân" và đại dịch, trên bề mặt là vì sử trùng hơn thời gian phát sinh, kỳ thực không chỉ như vậy, vì mục đích của các tiên tri trong lịch sử lưu lại dự ngôn là để cảnh báo khuyên nhủ cho hậu thế.

Trên thực tế, xét từ những dự ngôn nổi tiếng có liên quan trong lịch sử, dường như giữa “hổ đầu nhân" và đại dịch" có tồn tại mối quan hệ nhân quả.

Theo “Kim Lăng tháp bi văn" của Lưu Bá Ôn, trong đại tai nạn, “nhân phùng mãnh hổ nan hồi tỵ” (người gặp hổ dữ thì khó mà tránh được). Phùng tức là nghênh hợp (gặp gỡ và lòng dạ giống nhau), ý chỉ tiếp thụ, tin tưởng, hay bị nó mê hoặc; “mãnh hổ" chỉ người thuộc tuổi hổ và tập đoàn lợi ích do nó đại biểu, “Mãnh" lại ý chỉ sự bạo cuồng của nó; “nan hồi tỵ" ý chỉ tai kiếp khó thoát. Những người bị “mãnh hổ" kia mê hoặc mà nước dạt bèo trôi thì khó thoát khỏi lần đại tai nạn này, cũng chính là nói, “mãnh hổ" mang đến cho người dân tại nạn mang tính huỷ diệt.

Kỳ thực, “Kim Lăng tháp bi văn" ám chỉ nguyên nhân trực tiếp dẫn đến đại tai nạn phát sinh là Giang Trạch Dân (tuổi hổ) tự mình thao túng ĐCSTQ cuộc bức hại trên quy mô lớn những người tu luyện Pháp Luân Công; đặc biệt hắn ta đã sử dụng tuyên truyền giả dối phô thiên cái địa, khiến cho thế nhân bị lừa dối mà bị đoạn tuyệt sinh mệnh trong đai tai nạn.

Câu “Tí Sửu chi niên Giang biên khởi" trong “Ngũ Công Kinh", dường như có cùng hàm ý với “Kim Lăng tháp bi văn". Câu này không chỉ mô tả thời gian và địa điểm bắt đầu đại dịch, mà còn nói ra họ của kẻ gây ra lần đại tai nạn mang tính huỷ diệt này: do “Giang" gây ra.

Lý Thuần Phong, một trong hai tác giả của Thôi Bối Đồ, trong một dự ngôn nổi tiếng khác là “Tạng đầu thi", cũng ngầm chỉ ra rằng hành xử của kẻ cầm quyền kế vị Đặng Tiểu Bình có chữ “Dân" trong tên là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến đại tai nạn.

6. Hàm ý thực sự của cái tên Thôi Bối Đồ

Liên quan đến lai lịch của cái tên "Thôi Bối Đồ", người ta thường hay nói là Lý Thuần Phong và Viên Thiên Cang tính toán vận quốc thời Đại Đường, sau khi Lý Thuần Phong bắt đầu tính toán, nó đã vượt ngoài phạm vi đó, một mực dự báo những việc xảy ra hơn 1000 năm sau, cho đến khi Viên Thiên Cang từ phía sau đẩy vào lưng của ông, nói rằng thiên cơ bất khả lộ, Lý Thuần Phong mới chịu thôi. Vậy nên cuốn sách dự ngôn mới có tên “Thôi Bối Đồ.” 

Câu chuyện này có thể từng có trong lịch sử. Tuy nhiên, nguồn gốc này có thể không hẳn là hàm nghĩa thực sự của cái tên "Thôi Bối Đồ".

Kỳ thực, Lý Thuần Phong và Viên Thiên Cang đều là những người tu Đạo, trong Thôi Bối Đồ, họ đã dùng một khái niệm thời không thường hay thấy trong dự ngôn và giới tu luyện - tức lịch sử nhân loại đã qua lại lặp lại.

Tượng đầu tiên của Thôi Bối Đồ nói “Nhật nguyệt tuần hoàn, chu nhi phục thủy.” (Nhật nguyệt tuần hoàn, lặp lại chu kỳ.); trong tượng thứ 6 có nói: “nhất âm nhất dương, vô thủy vô chung; chung giả tự chung, thủy giả tự thủy” (một âm một dương, không khởi đầu, không kết thúc, thứ cần kết thúc tự kết thúc, thứ cần khởi đầu tự khởi đầu). “Nhật nguyệt" và “âm dương" đều tượng trưng cho lịch sử, chỉ lịch sử nhân loại lặp đi lặp lại, tuần hoàn qua lại.

Tượng đầu tiên của Thôi Bối Đồ cũng nói rằng "Ngộ đắc tuần hoàn chân đế tại; Thí vu Đường hậu luận nguyên cơ" (Ngộ được chân lý tuần hoàn; Thử luận nguyên cơ từ sau thời Đường), có nghĩa là các nhà tiên tri đã ngộ ra chân lý lịch sử nhân loại là tuần hoàn, họ cố gắng đem quá khứ của lịch sử mà họ nhìn thấy (tức là lịch sử thời tiền sử) mà miêu tả ra, từ đó suy ra tương lai của giai đoạn lịch sử này bắt đầu từ thời nhà Đường — từ "bối" (tức là quá khứ) mà suy toán ra vị lai (tương lai chưa xảy ra). Đây có thể là ý nghĩa thực sự của cái tên Thôi Bối Đồ.

Điều này được thể hiện trong một số dự ngôn lịch sử nổi tiếng khác của Trung Quốc. Ví dụ: 

Tác phẩm “Càn khôn vạn niên ca" của Khương Tử Nha nói, “Ta nay chỉ tính vạn năm cuối, bác phục tuần hoàn lý vô cùng”. "Bác phục tuần hoàn lý vô cùng”: Bác phục là hai quẻ ở trong Kinh Dịch. Khôn hạ cấn thượng là quẻ bác, biểu thị âm thịnh dương suy; Chấn hạ khôn thượng là quẻ phục, biểu thị âm cực mà dương phục. “Bác phục tuần hoàn" biểu thị lịch sử tuần hoàn lặp đi lặp lại.

“Hoàng Bá thiền sư thi” của Gia Cát Lượng nói: “Nhật nguyệt thôi thiên tự chuyển luân”: “Nhật nguyệt” giống như lịch sử, miêu tả lịch sử như chuyển luân, tuần hoàn qua lại...

Cũng chính là nói, trong vị lai được các nhà tiên tri dự ngôn, có một bộ phận (hoặc thậm chí toàn bộ) có thể là quá khứ của lịch sử mà họ đã nhìn thấy.

Dự ngôn phương Tây “Thánh kinh - Khải huyền" cũng ẩn ý sử dụng quan niệm thời không này, đã miêu tả sự kiện “đại tai nạn" xảy ra vào thời kỳ cuối lịch sử của hai thời kỳ cách nhau 1000 năm.

Tác giả cuốn sách "Kinh Thánh - Khải Huyền" đã mô tả chi tiết về "đại tai nạn" và “Thánh nhân cứu thế" xảy ra vào cuối thời kỳ "1000 năm" trước bao gồm cả việc Satan bị Chúa trời bắt trói và ném xuống hố không đáy, “khiến hắn không còn mê hoặc các quốc gia nữa". (Lưu ý: “1000 năm” ở đây đề cập đến 1000 năm trong thời gian và không gian nơi Chúa cư ngụ, có thể là một khoảng thời gian rất dài đối với thời gian và không gian của nhân loại.)

Nhưng khi tác giả của “Kinh Thánh - Khải Huyền" mô tả giai đoạn lịch sử này sau "1000 năm", sau khi Sa-tan được thả ra, hắn ta chỉ là thực hiện quá trình lịch sử lặp đi lặp lại - đó là Sa-tan "mê hoặc các quốc gia trên đất" và sau đó tập trung trên mô tả thiên chương mới của lịch sử tiếp theo.

Trong chương mới này của lịch sử, Satan sẽ bị Chúa tiêu diệt hoàn toàn, bị "ném xuống hồ lửa và lưu huỳnh", "cho đến mãi mãi". Các học giả nghiên cứu "Kinh Thánh" gọi đây là "trận chiến cuối cùng."

Nói cách khác, lịch sử của thời kỳ này không còn chỉ là sự lặp lại đơn thuần mà còn sẽ hé lộ một chương mới. Vậy tại sao thời kỳ lịch sử này lại sẽ xuất hiện một chương mới?

“Nhật nguyệt” và “âm dương” ở đây vừa tượng trưng cho lịch sử, vừa ám chỉ vòng tuần hoàn của lịch sử loài người.
“Nhật nguyệt” và “âm dương” ở đây vừa tượng trưng cho lịch sử, vừa ám chỉ vòng tuần hoàn của lịch sử loài người. (flickr)

7. Biến số của lịch sử

Trên thực tế, rất nhiều dự ngôn nổi tiếng của Trung Quốc và nước ngoài mô tả rằng trong trận “đại tai nạn”, một vị “Thánh nhân” sẽ xuất thế để cứu độ thế nhân và sẽ mở ra một kỷ nguyên mới trong lịch sử.

Ví dụ, trong những dự ngôn nổi tiếng của Trung Quốc như Thối Bối Đồ, Mã Tiền Khóa của Gia Cát Lượng, Kim Lăng tháp bi văn và Thiêu Bính Ca của Lưu Bá Ôn, Hoa Mai Thi của Thiệu Ung, Tạng Đầu Thi của Lý Thuần Phong, Cách Am Di Lục của Nam Sư Cổ,v.v. đều từ các góc độ khác nhau mà đưa ra mô tả về vị “Thánh nhân".

Mà trong dự ngôn Thần truyền trong lịch sử, dự ngôn bên Phật gia “Ngũ Công Kinh" mô tả sự kết thúc của thời kỳ lịch sử này là “ba vạn bảy nghìn bảy trăm năm mạt kiếp", “những năm mạt kiếp thay đổi càn khôn", Thánh nhân “Minh Vương" sẽ “cải hoàn càn khôn"; dự ngôn của Đạo gia “Thái Thượng Động Uyên Thần Chú kinh" gọi thời kỳ cuối của lịch sử này là “kiếp tận", Thánh nhân “Chân quân" sẽ “làm sống lại Thiên Địa"; “Thánh Kinh - Khải Huyền" cũng biểu thị Sáng thế chủ “canh tân hết thảy".

Cũng chính là nói, sau giai đoạn lịch sử này, toàn bộ thiên vũ sẽ được hoàn toàn canh tân, và lịch sử sẽ mở ra một chương mới. Vì vậy, phần kết thúc của giai đoạn lịch sử này sẽ không đơn giản là lặp lại quá trình lịch sử trước đó.

Không chỉ vậy, tất cả những dự ngôn liên quan này đều mô tả kết quả bi thảm do “đại tai nạn” mang lại, đồng thời đưa ra những báo hiệu quan trọng làm sao để tránh khỏi tai họa: “Thánh nhân” sẽ cứu thế giới khỏi cơn nguy nan này, bao gồm những người có đức tin và người lương thiện cuối cùng sẽ được đắc cứu, và bước vào một kỷ nguyên mới trong lịch sử, mà trong “đại tai nạn”, chỉ có những kẻ không có đức tin và kẻ ác mới bị đào thải.

Cũng chính là nói, trong “đại tai nạn” mang tính huỷ diệt này, sự lựa chọn của thế nhân có thể cải biến quỹ tích của lịch sử.

Kỳ thật, nếu chúng ta so sánh các sự kiện lịch sử đã xảy ra trong lịch sử Trung Quốc với các dự ngôn trong lịch sử của Trung Quốc, chúng ta sẽ thấy rằng các sự kiện lịch sử xảy ra trong lịch sử Trung Quốc trước năm 2000 hầu như giống với tất cả các dự ngôn trong lịch sử của Trung Quốc. Tuy nhiên, bắt đầu từ năm 2000, một số sự kiện tai họa đã hoàn toàn khác với những những gì được các dự ngôn mô tả trong thời kỳ mạt kiếp. Ví dụ, "bệnh dịch Sars" năm 2003 và trận lụt (sóng thần) năm 2004 không mang lại thiệt hại nặng nề về người cho Trung Quốc như trong dự ngôn, xung đột quân sự được dự đoán vào năm 2018 ở Trung Quốc đã chuyển thành xung đột thương mại, bởi vậy mà có thể khiến các yếu tố dẫn đến Thế chiến III đã được thay đổi hoặc thậm chí được miễn trừ...

Theo mô tả của “Ngũ công Kinh”, “Thái thượng động uyên thần chú kinh” và tất cả những dự ngôn trong lịch sử có liên quan, những đại tai nạn này đã được cải biến, là vì vào thời kỳ mạt này “Thánh nhân” đang truyền Pháp, để một số tai hoạ lớn trong dự ngôn đã được giảm nhẹ hoặc loại bỏ.

***

Từ nhiều dự ngôn trên thế giới mà xét, lịch sử nhân loại dường như đã đi đến thời khắc mấu chốt nhất - màn cuối của vở kịch lớn của lịch sử này sắp diễn ra. Tuy nhiên, trong an bài trước đây của lịch sử, kết thúc của màn kịch này là vô cùng bi thảm và để lại những nuối tiếc khắc cốt ghi tâm: thế nhân vì chịu sự mê hoặc của Satan (Khải huyền) hay Mãnh hổ (Kim Lăng tháp bi văn) mà không còn đức tin, mà hành ác, dẫn đến bị đào thải trong “đại tai nạn", bị huỷ diệt đến mức 10 người chỉ còn 1.

Tuy nhiên, khi lịch sử đã an bài đại tai nạn và đại đào thải thì cũng đồng thời an bài cách để tránh khỏi tai nạn và đào thải. Trong thời khắc cuối cùng của vở kịch lớn của lịch sử này, hết thảy sinh mệnh đều được ban cho cơ duyên để lựa chọn và quyết định vận mệnh tương lai của chính mình. Biện pháp duy nhất để một sinh mệnh muốn cải biến kết cục bi thảm đã được an bài trong quá khứ, bình an vượt qua tai nạn và từ đó tiến nhập vào kỷ nguyên mới, đó chính là lựa chọn đức tin và thiện lương.

Một số độc giả có thể không tin vào dự ngôn cũng như những sự việc mà các dự ngôn mô tả sẽ phát sinh. Nhưng dù thế nào đi nữa, trước tình hình “đại dịch” đang xảy ra như hiện nay, vào thời điểm quan trọng này, một câu nói của người phương Đông có thể giúp mọi người được thọ ích: “Thà rằng tin là có, còn hơn tin là không có”.

Hãy bình tâm suy nghĩ, đứng trước sự lựa chọn thiện ác, sinh tử, hà cớ gì phải đưa ra lựa chọn đánh cược mạng sống quý giá của bạn?

Lam Sơn
Theo Epochtimes



BÀI CÙNG CHUYÊN ĐỀ

BÀI CHỌN LỌC

Dịch bệnh và sự sụp đổ của Đảng Cộng Sản Trung Quốc trong dự ngôn [Radio]