Đi tìm câu trả lời thế kỷ cho hiện tượng 'nước Mỹ đỏ' (Kỳ 2)

Giúp NTDVN sửa lỗi

Những “kẻ ngốc hữu dụng” ấy là sản phẩm của “Cuộc trường chinh bên trong thể chế” đang hiện diện ở mọi vị trí của xã hội Hoa Kỳ hiện đại, từ những chính trị gia cánh tả, đến giới truyền thông cánh tả, đến giới giáo sư đại học cánh tả, đến các ngôi sao ca nhạc và các minh tinh Hollywood, các tỷ phú truyền thông và công nghệ…

Phủ nhận truyền thống vĩ đại của nước Mỹ

Năm 2014, một nhóm sinh viên của đại học công nghệ kỹ thuật Texas đã tiến hành một cuộc điều tra trong trường học, họ đặt ba câu hỏi cho người được phỏng vấn: “Ai là người dành chiến thắng trong cuộc nội chiến Nam – Bắc?”, “Phó tổng thống là ai?”, “Chúng ta giành được độc lập từ tay thực dân nào?” Kết quả cho thấy rất nhiều sinh viên hoàn toàn không biết những kiến thức thông thường về lịch sử và chính trị của nước Mỹ, nhưng lại thuộc như lòng bàn tay khi nói về chuyện tình cảm hôn nhân của những ngôi sao.

Năm 2008, Viện nghiên cứu liên trường đã thực hiện phỏng vấn ngẫu nhiên 2500 người Mỹ, phát hiện ra chỉ một nửa trong số những người được hỏi có thể nói rõ cơ cấu tam quyền phân lập của nước Mỹ là gì. Năm 2014, tổ chức “Đánh giá phát triển giáo dục toàn quốc” phát hiện chỉ có 18% sinh viên khá thông thuộc lịch sử nước Mỹ, hơn nữa với 33 câu hỏi trong đề thi kiến thức chung của công dân, thì có đến 71% người Mỹ được dưới 49 điểm (60 điểm mới đỗ).

Đa phần người Mỹ hiện nay đã hầu như không còn nhớ về những trang sử vĩ đại của cha ông họ, không hiểu được nước Mỹ được xây dựng trên nền tảng giá trị quan nào và cái giá phải trả để bảo vệ những giá trị truyền thống này, cũng không có cảm giác tự hào hay ý thức bảo vệ truyền thống lịch sử của đất nước. Tự hào làm sao được khi mà những người thầy của họ luôn tạo cho họ ấn tượng rằng tất cả những tấm gương anh hùng và những câu chuyện làm lay động lòng người trong lịch sử nước Mỹ đều chỉ là những lời dối trá vô liêm sỉ, lịch sử đen tối của nước Mỹ đầy rẫy những áp bức, bóc lột và diệt chủng… Như trong cuốn sách giáo khoa lịch sử phổ biến nhất, cuốn “Lịch sử dân tộc Mỹ” của tác giả Howard Zinn - một người theo chủ nghĩa Marx.

Thậm chí, một giáo sư kinh tế học của đại học Boston cho rằng những phần tử khủng bố – kẻ thù của nước Mỹ là những “chiến sĩ tự do chân chính”, còn nước Mỹ mới là ma quỷ.

Thực trạng của việc dạy và học lịch sử đã như thế, không khó hiểu khi mà những thanh niên Mỹ gia nhập tổ chức Antifa, BLM sẵn sàng lấy việc đánh đập người da trắng bất kể phụ nữ, người già em nhỏ, cướp bóc và gây đảo loạn xã hội, đập phá những bức tượng của các bậc quốc phụ kể cả của George Washington và các di tích lịch sử đầy tự hào của những thế hệ người Mỹ trước đây... làm phương cách để phản kháng kỳ thị chủng tộc, đòi “công bằng xã hội” cho người bị áp bức. Những điều này khiến chúng ta ngay lập tức liên tưởng đến thế lực “Hồng vệ binh” trong thập niên 60, 70 thế kỷ trước của Đại Cách mạng Văn hóa Trung Quốc.

Bôi nhọ các tác phẩm kinh điển của văn minh phương Tây

Năm 1988, các giáo sư và sinh viên theo chủ nghĩa cấp tiến của đại học Stanford đã hô hào “Phải vứt bỏ nền văn minh phương Tây đi”, vậy là một môn học mới mang tên “Văn hóa, tư tưởng và giá trị quan” đã thay thế cho môn lịch sử nền văn minh phương Tây. Môn học này quy định quy định mỗi học kỳ phải học một số tác phẩm viết về những nhóm người bị áp bức trong lịch sử như phụ nữ, người dân tộc thiểu số v.v. lại vẫn là vấn đề đòi hỏi sự “công bằng” cho các nhóm người “bị áp bức”.

Các trường đại học của Mỹ đã lấy danh nghĩa “đúng đắn chính trị” để loại bỏ tác phẩm kinh điển, thay thế chúng bằng những tác phẩm “văn học cách mạng” hoặc “văn học của người bị áp bức” mà được sáng tác cẩu thả, nông cạn nhưng có tính kích động. Như vậy là “vôi” cũng chẳng hơn gì “phấn”, chính là “cá mè một lứa”. Thậm chí, những tác phẩm kinh điển mà mô tả lại những sự thật lịch sử có động chạm đến chủ đề “nhạy cảm” theo nguyên tắc “đúng đắn chính trị”, tức là vấn đề “phân biệt chủng tộc”, vấn đề “kỳ thị giới tính”, vấn đề “tự do tôn giáo”... thì sẽ bị “mổ xẻ” với cái nhìn căm ghét, thù hận hoặc nhẹ thì bị coi rẻ. Người ta hoàn toàn phủ nhận các giá trị đạo đức, bác ái, chính nghĩa, trung thành, dũng cảm, cao thượng hay phẩm chất trí tuệ của các tác phẩm kinh điển - vốn quý truyền thống được hình thành từ hàng bao thế kỷ, nay nó đã bị miệt thị và lãng quên.

Vậy nên, cũng không khó hiểu nếu kênh HBO Max đã gỡ tác phẩm điện ảnh kinh điển “Cuốn theo chiều gió” ra khỏi nền tảng phát trực tuyến vì cho rằng tác phẩm này thể hiện tư tưởng phân biệt chủng tộc.

Lũng đoạn sách giáo khoa và độc chiếm diễn đàn học thuật

Những học giả, giáo sư theo tư tưởng cấp tiến sau khi nhận được chức vị giáo dục suốt đời và đạt được danh tiếng nhất định trong giới học thuật, họ tiếp tục khống chế các nhà xuất bản và các hội đồng trong trường đại học. Vì thế các loại quan niệm cấp tiến đã được đưa vào trong sách giáo khoa, được ngụy trang thành tri thức để cưỡng chế nhồi nhét cho sinh viên. Trong số các cuốn sách bắt buộc phải đọc và sách giáo khoa được giảng dạy ở một số môn học, số lượng các tác phẩm theo chủ nghĩa Marx đã vượt quá số tác phẩm theo các trường phái khác. 

Các giáo sư cánh tả với vị thế của mình gây sức ép để khiến các sinh viên phải tiếp thu các quan điểm cấp tiến tả khuynh của mình, nếu không muốn nhận điểm số tồi tệ. Giới học thuật cánh tả sau khi đã hình thành một thế lực tương đối, họ có thể lợi dụng chế độ “thẩm định lẫn nhau” phổ biến trong giới học thuật Mỹ để áp chế những phát ngôn bất đồng quan điểm. Một bài luận văn khiêu chiến với hình thái ý thức của phái cánh tả chắc chắn sẽ bị “người cùng ngành” trong phe cánh tả từ chối công bố. Vậy là phe cánh tả ngày càng phình mãi ra trong môi trường giáo dục.

Trường đại học tiến hành tẩy não “giáo dục lại” và phá hoại đạo đức

Vẫn là từ quan điểm phân chia xã hội thành hai nhóm người: “áp bức và bị áp bức”, bởi vậy nên chính sách của các trường đại học ngày càng tập trung vào việc ngăn chặn những ngôn luận có “tính xúc phạm”, đặc biệt là những ngôn luận xúc phạm đến nữ giới hoặc người dân tộc thiểu số. Hệ quả của nó là dẫn đến việc thiết lập những tiêu chuẩn cư xử kỳ cục được gọi là “đúng đắn chính trị”, những ngôn từ bình thường trước đây cũng trở nên “nhạy cảm”, những hành vi thông thường cũng dễ bị quy kết thành xúc phạm. Đồng thời người ở vị thế tiềm năng bị “áp bức” trở thành người tốt, còn người ở vị thế có thể “áp bức” lại thành sai, thành xấu... quả thực đã vứt bỏ hoàn toàn tiêu chuẩn thiện ác, tốt xấu, đúng sai trong văn hóa truyền thống, thay thế bằng bộ “tiêu chuẩn” mới đầy bất công và gây tranh cãi.

Ví như một người là phụ nữ, cô ta có “tiềm năng” là người bị hại do bị áp bức giới tính.

Nếu người phụ nữ ấy là người da màu, cô ta hai lần bị hại, vì áp bức chủng tộc màu da.

Nếu người phụ nữ da màu ấy là người nhập cư nghèo, với tín ngưỡng không phải là Cơ Đốc, cô ta ba lần bị hại, vì áp bức về tín ngưỡng và giai cấp.

Dễ thấy, vì sao cái chết của George Floyd, một người da màu nghiện ngập nhiều tiền án lại khiến cả xã hội Mỹ “sốt sình sịch”. Còn những vụ người da đen giết hay bức hại người da trắng thì không nhận được nhiều sự quan tâm của xã hội.

Những thủ đoạn phá hoại nền giáo dục và văn hóa Mỹ quốc được trình bày ở đây vẫn chưa đạt đến một nửa số lượng những gì mà trên thực tế tư tưởng cánh tả đã gây ra trong lĩnh vực văn hóa, giáo dục ở nước Mỹ. Nhưng hãy xem xét hậu quả của nó.



BÀI CHỌN LỌC

Đi tìm câu trả lời thế kỷ cho hiện tượng 'nước Mỹ đỏ' (Kỳ 2)