Đến tuổi 50, gặp 2 người này hãy rời xa

Giúp NTDVN sửa lỗi

Khổng Tử từng nói: “Tam thập nhi lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngũ thập nhi tri thiên mệnh” (tức là người tới ba mươi tuổi mới tự lập, bốn mươi tuổi mới thấu hiểu hết sự tình trong thiên hạ, năm mươi tuổi mới biết mệnh Trời.) Con người đến tuổi trung niên mới có thể biết được mệnh Trời, biết phân biệt thị phi.

Đến tuổi này, mới biết được người nào đáng kết thâm giao, người nào cần phải rời xa.

Trong dân gian lưu truyền một câu tục ngữ như thế này: “Qua tuổi 50, tránh xa hai người.” Bạn có biết là chỉ hai người nào không?

Loại người thứ nhất: Không muốn thấy người khác hơn mình

Người xưa nói: “Cây cao trong rừng ắt sẽ bị gió bẻ gẫy, danh nổi hơn người ắt sẽ bị gièm pha”

Câu này xuất phát từ “Vận mệnh luận” của Lý Khang, một người nước Ngụy trong thời Tam Quốc, có nghĩa là nếu một cây cao hơn cả khu rừng thì ắt sẽ bị cuồng phong tàn phá, một con chim bay vượt đàn, thì ắt bị đả thương. Con người cũng vậy, người quá ưu tú, cuối cùng lại bị người ta đố kỵ.

Tô Đông Pha, một đại văn hào đời Tống, từng suýt chết vì bị tiểu nhân mưu hại trong vụ án thơ Ô Đài. Em trai của ông là Tô Triệt cảm thán nói: “Đông Pha có tội tình gì? Chỉ vì danh nổi quá cao”.

Một số người có tâm đố kỵ rất mạnh, hễ nhìn thấy những người khác làm tốt hơn mình thì trong lòng bực bội khó chịu, như thể gặp mặt kẻ thù; nhìn thấy những người kém hơn mình, lại tựa như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.

Đến tuổi trung niên, nếu bên cạnh bạn có loại người như vậy, thì rất dễ gặp phải những lời chỉ trích, thậm chí còn bị hãm hại liên lụy. Giống như một cái cây ghen tị với một cây khác, chỉ hận không thể biến thành một cái rìu để đốn ngã cây kia. 

Loại người thứ hai: Lấy oán báo ơn

Người xưa có câu: “Có ân không báo không phải người quân tử, tri ân không đền đáp ấy kẻ tiểu nhân”

Nhận được sự giúp đỡ của người khác, luôn nghĩ đến việc báo đáp chính là người quân tử; còn nhận ân huệ của người khác nhưng lại không nghĩ đến việc báo ân là kẻ tiểu nhân.

Một số người không chỉ đòi hỏi người khác giúp đỡ, mà còn lấy oán báo ơn. Loại người này, giống như người nông dân và con rắn, như Đông Quách tiên sinh và con sói. Đối với họ mà nói, giữa người với người chỉ có quan hệ lợi ích, không có tình cảm, sau khi đạt được mục đích rồi liền qua cầu rút ván.

Người xưa nói: “Người biết báo ân, là bậc hiền nhân vậy”. 

Con người ta có thể nghèo khó, nhưng tuyệt không thể vong ân phụ nghĩa, càng không thể lấy oán báo ơn. Vì đó là ranh giới cuối cùng của việc làm người.

“Thi Kinh” có câu: “Cho trái đào, đáp lại quả mận”. Giữa người với người cần có qua có lại, nhận một giọt nước, trả lại một dòng suối. Còn với những người lấy oán báo ân, quen biết họ thì chính là tai họa, đừng cho họ có cơ hội làm tổn thương tới mình, rời càng xa càng tốt.

Phong Tử Khải nói: “Kết giao với bạn có đạo, đoạn tuyệt với bạn bất nghĩa.”

Ở với những loại người khác nhau, thì cuộc sống cũng sẽ khác nhau.

Cuộc đời này, bất kể 50 hay 60 tuổi, chúng ta có lẽ sớm đã hiểu được rằng ai mới là người tri kỷ, ai chỉ là khách qua đường. Bởi vậy, đừng ngần ngại kết giao với những người quân tử, có đạo đức nhân nghĩa mà tránh xa những người đem đến cho chúng ta tai họa.

Lam Sơn
Theo secretchina



BÀI CHỌN LỌC

Đến tuổi 50, gặp 2 người này hãy rời xa