Bảy sự kiện làm nên dấu ấn Tam Quốc, khiến thế nhân muôn đời cảm thán

Chúng ta hãy cùng điểm qua 7 sự kiện đáng tiếc nhất trong Tam Quốc khiến người đời khắc khoải khôn nguôi

Nhắc đến Tam Quốc diễn nghĩa là nhắc đến một "tượng đài văn học", và một trong tứ đại danh tác của Trung Hoa. Như một bản hùng ca lúc trầm lúc bổng, mang đến cho người xem những cung bậc cảm xúc sâu lắng lòng người. Bao ân oán ganh đua, thiên hạ hợp tan, âu cũng là diễn cho đời một chữ "nghĩa" nghìn thu…

Chúng ta hãy cùng điểm qua 7 sự kiện đáng tiếc nhất trong Tam Quốc khiến người đời khắc khoải khôn nguôi

1. Tào Tháo thất bại tại Bích Xích 

Năm Kiến An thứ 13 (208) Tào Tháo dẫn đại quân muốn vượt Trường Giang tiến đánh Giang Đông, với mong muốn thống nhất thiên hạ, trăm dân quy về một mối. Cứ nghĩ tướng tài, quân giỏi, thế lực như bổ núi lấp sông, nhưng tiếc thay muôn đời vẫn vậy, hành sự tại nhân, thành sự tại thiên. Trời lại không toại lòng người khi Giang Đông được Gia Cát Lượng bày mưu giúp sức.

Liên quân Lưu Tôn nhờ mượn được gió Đông nên phút chốc đốt sạch đại quân Tào Tháo, khiến Tào Tháo đại bại rút về phương Bắc. Có thể nói đây là một trong những trận chiến lấy ít thắng nhiều tiêu biểu trong lịch sử, cũng là trận chiến nổi tiếng nhất thời Tam Quốc. 

Đại chiến Xích Bích
Đại chiến Xích Bích. (Ảnh: Secretchina)

Thất bại trong trận Bích Xích, thế lực của Tào Tháo tổn thất nặng nề. Nhưng khó khăn mới thử được thực tài. Tào Tháo sau khi trở về phương Bắc trong một thời gian ngắn đã ổn định nội bộ, xây dựng nước Ngụy hùng cường. Còn Tôn Lưu hai nhà cũng nhân cơ hội khuếch trương thế lực. 

Lưu Bị mượn Kinh Châu của Tôn Quyền để mưu lược chiếm Ích Châu. Tôn Quyền thì liên tiếp dẫn quân tiến đánh Hợp Phì bị thất bại, hao binh tổn tướng. Tào Tháo sau 5 năm nghỉ dưỡng, bình định Quan Trung, sau đó lại Nam tiến, công phá Tôn Quyền tạo thành thế chân vạc thời Tam Quốc. 

Thất bại Bích Xích không chỉ là điều tiếc nuối cho Tào Tháo mà còn cho cả hậu thế sau này. Nếu Tào Tháo có thể vượt Trường Giang, đánh Tôn Quyền thống nhất thiên hạ thì muôn dân trăm họ đã không phải chịu cảnh binh đao khói lửa. Tam Quốc tranh hùng cũng trọn vẹn đôi đường.  

Nếu Tào Tháo có thể vượt Trường Giang, đánh Tôn Quyền thống nhất thiên hạ thì muôn dân trăm họ đã không phải chịu cảnh binh đao khói lửa.
Nếu Tào Tháo có thể vượt Trường Giang, đánh Tôn Quyền thống nhất thiên hạ thì muôn dân trăm họ đã không phải chịu cảnh binh đao khói lửa.

Nhưng đây âu cũng bởi số Trời đã định, nếu như không có cuộc Tam Quốc tranh hùng, chúng ta cũng đâu có thể thấy được một Quan Công cả đời vì nghĩa, một Triệu Tử Long quả cảm phi thường, một Khổng Minh dụng binh như Thần, một Tư Mã Ý nhẫn nhịn hơn người và là bài học sâu sắc cho thế hệ ngày sau.

2. Cái chết của Chu Du

Tuổi trẻ tài cao, nổi tiếng về tài năng âm nhạc ở Giang Đông, Chu Du được miêu tả: “Khôi ngô hùng vĩ, dung mạo tuyệt đẹp, là Chu Lang ở đất Giang Đông. Lang là chỉ người đàn ông anh tuấn, kêu bằng Lang là để tán dương vẻ đẹp của người được gọi. Giang Đông có hai người được gọi là Lang: Chu Du và Tôn Sách”. 

Làm nên đại thắng Xích Bích, Chu Du vang danh thiên hạ. Sau trận Xích Bích, cục diện Tam Quốc hoàn toàn phân định, là một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử, dẫn đến việc Chu Du cũng trở thành một tướng quân trứ danh trong lịch sử. Tuy nhiên, sau chiến thắng trận Xích Bích chỉ 2 năm thì ông qua đời khi mới 36 tuổi.

Có thể nói, cái chết của Chu Du là một tổn thất nặng nề nhất của Giang Đông, mất đi Chu Du cũng có nghĩa là Giang Đông mất đi sức mạnh trí tuệ của mình. Nếu như Chu Du không phải “anh tài yểu mệnh” ắt hẳn Tam Quốc tranh hùng sẽ còn nhiều thú vị.

Sau trận Xích Bích, cục diện Tam Quốc hoàn toàn phân định, là một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử, dẫn đến việc Chu Du cũng trở thành một tướng quân trứ danh trong lịch sử.
Sau trận Xích Bích, cục diện Tam Quốc hoàn toàn phân định, là một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử, dẫn đến việc Chu Du cũng trở thành một tướng quân trứ danh trong lịch sử. (Ảnh: Tam Quốc Diễn Nghĩa liên hoàn họa)

3. Lã Bố chết tại lầu Bạch Môn

“Nhân trung Lã Bố” đó là những gì người ta miêu tả về bậc võ tướng Lã Bố. Tuy nhiên khi Tào Tháo dẫn đại quân thân chinh Từ Châu, Lã Bố bại binh lui về cố thủ trong thành Hạ Bì. Sau hai tháng vẫn chưa phá được Hạ Bì, một hôm Lã Bố đang ngủ bị thuộc hạ lừa bắt trói lại, mở thành đầu hàng Tào Tháo. Tào Tháo ở lầu Bạch Môn xử lý Lã Bố và thuộc hạ, Lưu Bị có mặt, Lã Bố nhắc lại chuyện xưa, nhờ Lưu Bị mở miệng cứu giúp, nguyện làm nghĩa tử cho Tào Tháo. Tào Tháo hỏi Lưu Bị ý kiến thế nào? Lưu Bị nói với Tào Tháo: “Tào công hãy nhìn gương ba người Lã Bố từng nhận làm nghĩa phụ, thứ nhất Đinh Nguyên, thứ hai Đổng Trác, thứ ba Vương Doãn, cả 3 đều bỏ mạng vong thân. Đây chính là người không có chữ tín”.

Lã Bố nghe xong chửi Lưu Bị: “Giặc tai to, vong ân phụ nghĩa, không nhớ chuyện bắn kích Viên Môn hay sao?”. Lưu Bị lại nhắc lại chuyện nhường Từ Châu cho Lã Bố, nhưng rồi lại bị Lã Bố phản lại, nhiều lần đem quân đuổi giết. 

Nói xong, Tào Tháo cho thuộc hạ lôi xuống chém đầu. Lã Bố một đời danh tướng, nhưng sau cùng lại gặp cảnh tang thương. Xem đến đây cũng có người cho rằng Tào Tháo đã trúng kế của Lưu Bị, nếu giữ lại Lã Bố, ắt hẳn việc thống nhất thiên hạ cũng có phần giúp sức.

Nhưng trên góc độ làm người mà nói, thân sống trong trời đất, đối nhân xử thế mà không có chữ tín như Lã Bố thì dù tài cao cũng có ích gì, làm người bất tín thì đi đâu cũng chẳng có chỗ đứng trong trời đất này. Nếu một người mà mất đi chữ tín thì chính là mất đi tất cả. Thật lấy làm đáng tiếc, thân là một bậc anh tài, võ nghệ cao cường, muôn người khó địch, khôi ngô tuấn tú nhưng lại là người không có được chính nghĩa. Phải chăng đây chính là bài học cảnh tỉnh đệ nhất cho thế nhân về việc làm người?

Tranh vẽ cảnh Đổng Trác đuổi Lã Bố.
Tranh vẽ cảnh Đổng Trác đuổi Lã Bố. (Ảnh: Wikipedia)

4. Kinh Châu mất, Quan Vũ rơi đầu

Sau trận Xích Bích, Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền phân chia bảy quận Kinh Châu. Lưu Bị vào Thục, Quan Vũ trấn thủ chiếm giữ Kinh Châu năm quận (Trường Sa, Nam Quận, Linh Lăng, Quế Chương, Vũ Lăng). Trong đó Nam Quận là do Lưu Bị mượn của Đông Ngô.

Sau khi vào Thục, Lưu Bị đem trả hai quận là Trường Sa và Quế Dương cho Tôn Quyền. Sau này Quan Vũ đem quân đi đánh Tào Tháo tại Tương Phàn, Tôn Quyền thấy vậy sai Lữ Mông đem quân đi đánh lén 3 quận (Nam Quận, Vũ Lăng, Linh Lăng), khiến Kinh Châu thất thủ.

Ở đây không thể không nói đến sự kiêu ngạo của Quan Vũ. Kinh Châu là cứ địa vô cùng trọng yếu, hội đủ thiên thời, địa lợi, nhân hòa, đối với hai nước Thục, Ngô đều vô cùng có ý nghĩa. Quan Vũ để mất Kinh Châu, không chỉ là để mất đi bảo địa mà còn dẫn tới mất đi cả tính mạng của mình. Cái chết của Quan Vũ thật là quá đáng tiếc, không gì có thể bù đắp lại cho Lưu Bị và nước Thục.

Sự kiêu ngạo đã khiến Quan Vũ phải trả giá. Cái chết của ông là quá đáng tiếc, không gì có thể bù đắp lại cho Lưu Bị và nước Thục.
Sự kiêu ngạo đã khiến Quan Vũ phải trả giá. Cái chết của ông là quá đáng tiếc, không gì có thể bù đắp lại cho Lưu Bị và nước Thục. (Ảnh: Epoch Times)

5. Trận chiến Nhai Đình

Đây là trận chiến lần đầu Gia Cát Lượng dẫn quân Bắc phạt, cũng có thể nói, đây là trận mang tính quyết định thắng thua toàn cục. Khi Gia Cát Lượng ở Kỳ Sơn, mọi người kiến nghị dùng cựu tướng Ngụy Diên, Ngô Ý nhưng Gia Cát Lượng không nghe. Mã Tốc viết giấy quân lệnh xin lĩnh quân đi giữ Nhai Đình, Gia Cát Lượng đồng ý. 

Khi tới nơi, quân Tào ập đến, Mã Tốc cho quân lên núi hạ trại phục kích, tham tướng Vương Bình ngăn cản, khuyên Mã Tốc nên đóng quân nơi hẻm núi chặn đứng quân địch theo mưu Thừa tướng. Tiếc rằng, Mã Tốc cố ý không nghe. Vậy là mấy chục vạn đại quân, khí thế hùng dũng, sức mạnh như chẻ tre nhưng lại bị dùng sai binh pháp.

Cuối cùng Mã Tốc bị quân của Tào Tháo do Trương Hợp chỉ huy bao vây núi, cắt đứt nguồn nước. Vương Bình phải liều chết lĩnh đội quân của mình tiến lên, Trương Hợp sợ có cứu binh nên không dám đánh tiếp. Tranh thủ lúc này, Mã Tốc đem tàn quân rút về.

Mất Nhai Đình, Gia Cát Lượng mất đi cứ điểm quan trọng của mình khiến cho hơn một nghìn hộ dân phải rút về Hán Trung và ba chục vạn đại quân của Lưu Bị, tiến không được mà lui cũng chẳng xong.

Đây cũng chính là điều đáng ôm hận của quân Thục. Sau thất bại Nhai Đình, nguyên khí quân Thục tổn hại nặng nề, kết quả 3 lần tiến quân Bắc phạt sau đó của quân Thục đều bất thành, để lại nuối tiếc khôn cùng cho sự nghiệp cầm quân của Gia Cát Lượng.

Thất bại tại Nhai Đình đã khiến quân Thục mất đi một địa điểm quan trọng quyết định đến toàn cục, từ đó để lại nuối tiếc khôn cùng cho sự nghiệp cầm quân của Gia Cát Lượng.
Thất bại tại Nhai Đình đã khiến quân Thục mất đi một địa điểm quan trọng quyết định đến toàn cục, từ đó để lại nuối tiếc khôn cùng cho sự nghiệp cầm quân của Gia Cát Lượng. (Ảnh: baike.baidu.com)

6. Kỳ tài Quách Gia mệnh yểu

Tào Tháo quân hùng tướng mạnh, mưu sĩ đa tài, nhiều vô số kể. Cũng như Quản Trọng từng nói: “Sinh ta ra là cha mẹ, hiểu được ta lại là Thúc Nha”. Đối với Tào Tháo cũng lại như thế, trong số hàng trăm người thân cận, nhưng hiểu được Tào Tháo lại chỉ có Quách Gia. Không những vậy, tình cảm hai người vô cùng khắng khít, đi cùng xe, ngồi cùng chiếu.

Lịch sử ghi chép, Quách Gia được mệnh danh đệ nhất mưu sĩ, đây cũng là người mà Tào Tháo hết mực quý trọng, vô cùng tán dương. Có rất nhiều lần Tào Tháo từng gọi Quách Gia là “Kỳ tá” (người phụ tá kỳ tài) của mình. Trong những năm chinh chiến ngược xuôi, Tào Tháo luôn đưa Quách Gia theo bên mình.

Trong các công việc đại sự, hay mỗi lần đối địch, mưu kế của Quách Gia chưa một lần thất bại. Đối với Quách Gia mà nói, Tào Tháo có một kỳ vọng to lớn, hy vọng mai này khi đại nghiệp hoàn thành, sẽ giao việc trị vì thiên hạ ủy thác cho Quách Gia đảm đương.

Đáng tiếc, kỳ tài yểu mệnh, giữa lúc bao nhiêu kỳ vọng đang được trông chờ thì Quách Gia bạo bệnh đột ngột qua đời khi vừa tròn 38 tuổi. Tào Tháo đau buồn thương tiếc mà nói: “Quách Phụng Hiếu mất đi, đó là trời hại ta vậy! Buồn thay Phụng Hiếu! Đau thay Phụng Hiếu! Tiếc thay Phụng Hiếu!“. 

Nếu như Quách Gia có thể sống thêm vài năm, thì khả năng Tào Tháo thống nhất giang sơn cũng dễ như là việc gắp thịt trên bàn, thật là đáng tiếc. Người đời sau vì tiếc thương kỳ tài của Quách Gia mà có thơ rằng:

“Trời sinh Quách Phụng Hiếu
Hào kiệt đã nức danh
Ruột chứa đầy kinh sử
Bụng xếp chặt giáp binh
Lập mưu ngang Phạm Lãi
Bày mẹo tựa Trần Bình
Đáng tiếc lại chết sớm
Trung nguyên cột trụ nghiêng” ...

Quách Gia được mệnh danh đệ nhất mưu sĩ, đây cũng là người mà Tào Tháo hết mực quý trọng, vô cùng tán dương.
Quách Gia được mệnh danh đệ nhất mưu sĩ, đây cũng là người mà Tào Tháo hết mực quý trọng, vô cùng tán dương. (Ảnh: Tam Quốc Diễn Nghĩa liên hoàn họa)

7. Bàng Thống bỏ mạng ở Lạc Thành

Từ Thứ từng nói với Lưu Bị rằng: "Ngọa Long, Phượng Sồ, nếu như được một trong hai người thì có thể an định được thiên hạ". Trong chiến thắng Xích Bích của liên minh Tôn Lưu, không thể không nhắc đến công lao của Bàng Thống, khi dùng mưu lừa Tào Tháo liên kết chiến thuyền lại thành bè lớn, khiến cho Chu Du một mồi đốt cháy.

Tiếc thay, Bàng Thống không nghe lời khuyên can của Gia Cát Lượng, nên trong trận Lạc Thành ông bị trúng tên chết khi mới 36 tuổi. Cái chết của Bàng Thống, khiến cho Lưu Bị như hai tay mất một. Viễn cảnh thống nhất giang sơn của Lưu Bị cũng như dần khép lại, nỗi đau tột cùng, niềm thương vô hạn. 

Phải chăng đây cũng là ý trời đã định? Bàng Thống chết đi, Lưu Bị lại thất bại trước Đông Ngô ở trận Di Lăng, nước Thục trở thành nước yếu nhất trong Tam Quốc. Nếu như Bàng Thống không chết, có lẽ cục diện cũng đã thay đổi, Gia Cát Lượng cũng không phải ôm hận mà nhắm mắt xuôi tay.

Minh Vũ