Thêm thù bớt bạn: Trung Quốc ngông cuồng, tự cô lập, đang khiến các nước bạn bè đổi ý

Không chỉ các nước tư bản dân chủ phương Tây như Mỹ, châu Âu, Úc, Anh Quốc đang gia tăng sự đối đầu với một chính quyền Trung Quốc độc tài và hiểm độc; các nước độc tài anh em như Nga, Iran, Azerbaijan, Kazakhstan … vốn rất hữu hảo với Trung Quốc cũng đang xem lại quan hệ và giữ khoảng cách với Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Trong chuỗi còi hú thường xuyên của các vụ bắt giữ các điệp viên Trung Quốc bị cáo buộc, một trường hợp vào tháng trước đã gây chú ý.

Nó không liên quan đến Mỹ hay đối thủ khác của Trung Quốc, nhưng lực lượng an ninh Nga đã cáo buộc một nhà khoa học nổi tiếng đã bán dữ liệu bí mật về công nghệ phát hiện tàu ngầm.

Trong khi đó, một tòa án ở Kazakhstan vào tháng 10 đã kết án một chuyên gia người Trung Quốc nổi tiếng của quốc gia Trung Á này về tội gián điệp, một động thái được hiểu vào thời điểm đó là một cảnh báo chống lại sự gia tăng của siêu cường hàng xóm.

Cả hai người đàn ông đều cho rằng mình vô tội và nếu Trung Quốc đang theo dõi Nga, Moscow chắc chắn cũng làm như vậy. Mặc dù vậy, thực tế hai trường hợp đã được công khai cho thấy một Trung Quốc hiếu chiến hơn đã trở thành mối quan tâm đối với các quốc gia được coi là đối tác của họ.

Các quốc gia như Nga, Iran và Kazakhstan vẫn cần nhận được đầu tư, thương mại và trong một số trường hợp là hỗ trợ ngoại giao mà họ muốn từ Bắc Kinh, trong khi vẫn cố gắng giữ một số độc lập kinh tế và theo đuổi các mục tiêu chính sách đối ngoại mà đôi khi xung đột.

“Đây là tất cả các mối quan hệ mong manh”, James Dorsey, thành viên cao cấp của Trường Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam tại Đại học Công nghệ Nanyang của Singapore, nói về mạng lưới quan hệ giữa Trung Quốc, Nga và Iran, cộng với Thổ Nhĩ Kỳ. “Họ đã rất giỏi trong việc tìm ra điểm chung và hoà giải sự khác biệt, nhưng điều đó rất mang tính cơ hội”.

Phần lớn sự chú ý thời gian qua tập trung vào các đối tác kinh tế của Trung Quốc ở cái gọi là Tây bán cầu - từ Mỹ đến châu Âu đến Úc - khi họ đảo ngược lại các cam kết hợp tác nhiệt tình trước đây trong bối cảnh báo động ngày càng tăng của COVID-19, bao gồm cả sự nổi lên của cái gọi là ngoại giao chiến binh sói, cộng với sự đàn áp của Bắc Kinh đối với phong trào dân chủ ở Hong Kong.

Vương quốc Anh gần đây đã đảo ngược quyết định cho phép công ty công nghệ khổng lồ Huawei Technologies Co. xây dựng các bộ phận của mạng 5G nhạy cảm của quốc gia và đình chỉ một hiệp ước dẫn độ với Hong Kong. Pháp và Đức đang thúc đẩy sự giám sát chặt chẽ hơn đối với đầu tư nước ngoài - đặc biệt là Trung Quốc - vào Liên minh châu Âu, năm ngoái đã coi Trung Quốc là “đối thủ mang tính hệ thống” của họ. Chuỗi cung ứng đang được rút ngắn.

Không có sự lùi lại như vậy giữa các đối tác chiến lược của Trung Quốc. Nga đang hợp tác với Huawei trong buổi giới thiệu 5G. Iran đang cố gắng chốt một thỏa thuận sẽ cam kết đầu tư 400 tỷ đô-la của Trung Quốc, cũng như bán vũ khí, để đổi lấy dầu giảm giá, theo các rò rỉ chưa được xác minh của thỏa thuận dự thảo.

Một mặt, Nga không cảm thấy bị đe dọa, bởi vì ngay bây giờ Trung Quốc có thể không đủ khả năng để xa lánh một nước láng giềng có quyền lực quân sự và tài nguyên quan trọng bậc nhất, theo Vasily Kashin, một thành viên nghiên cứu cấp cao tại Viện Nghiên cứu Viễn Đông của Học viện Khoa học Nga.

Tuy nhiên, “chính phủ và các chuyên gia của Nga đã nhận thấy một sự thay đổi đáng kể trong ngoại giao và hành vi của Trung Quốc, lại còn gia tăng lên trong vài tháng qua và đặc biệt là trong cuộc khủng hoảng COVID-19”, ông Kashin cho biết, nói thêm rằng nguy cơ rủi ro lớn hơn là Trung Quốc có thể tạo ra các vấn đề trong quan hệ của Nga với các nước thứ ba. “Chúng tôi vẫn đang theo dõi”.

Lấy ví dụ về Ấn Độ, thị trường lớn nhất của Nga để bán vũ khí, nơi cuộc chiến dọc theo biên giới tranh chấp với Trung Quốc đã dẫn đến cái chết của ít nhất 20 binh sĩ Ấn Độ vào tháng 6, sự cố tồi tệ nhất trong bốn thập kỷ. Mặc dù sự bùng nổ đó đã được hòa giải, “nhưng rất có thể chính trị mới ở phía Trung Quốc đã góp phần vào hành vi của các chỉ huy Trung Quốc tại trận địa này", ông Kashin nói.

Cuộc đụng độ gây khó xử cho Nga - nước này đã phải tổ chức một cuộc họp ảo của các bộ trưởng ngoại giao của ba nước trong một nỗ lực làm giảm leo thang cuộc khủng hoảng. Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ Rajnath Singh sau đó đã tới Moscow để vận động về việc tăng tốc cung cấp hệ thống phòng không S-400 tinh vi trị giá 5 tỷ USD, hiện đang được lên kế hoạch vào tháng 12 năm 2021. Trung Quốc đã có những chiếc S-400 đầu tiên vào năm 2018.

Căng thẳng tương tự cũng xảy ra ở Việt Nam, một đối tác an ninh dài hạn khác của Nga, nơi công ty dầu khí lớn thuộc sở hữu nhà nước Rosneft PJSC có một liên doanh khai thác vùng biển bên trong vùng đặc quyền kinh tế 200 dặm (322 km) do Trung Quốc tuyên bố chủ quyền. Năm ngoái, một tàu Trung Quốc đã dọa một giàn khoan Nhật Bản mà Rosneft đã thuê cho dự án.

Có rất ít dấu hiệu cho thấy điều này đang đầu độc mối quan hệ chung giữa ông Tập và Tổng thống Nga Vladimir Putin. Hai người có sự hiểu biết lẫn nhau về quyền tự do hành động với các nước thứ ba, theo Alexander Lukin, một tác giả nổi tiếng người Nga về Trung Quốc và là người đứng đầu bộ phận các vấn đề quốc tế của Trường Kinh tế Cao cấp ở Moscow.

“Tất nhiên, nếu nói đến một cuộc đối đầu nghiêm túc, điều đó sẽ không mang lại lợi ích cho Nga và nó sẽ phải lựa chọn”, ông Lukin nói. Tuần trước, Ấn Độ đang chuẩn bị chuyển thêm 35.000 quân tới cái gọi là đường kiểm soát thực tế.

Trong khi đó, thỏa thuận vẫn chưa được công bố với Iran đã gây ra tranh cãi dữ dội ở Tehran. Những người chống đối - bao gồm cả cựu Tổng thống bảo thủ Mahmoud Ahmadinejad - cáo buộc chính phủ đang bán chủ quyền của quốc gia.

“Nhìn bề ngoài, một Trung Quốc độc đoán hơn, sẵn sàng chấp nhận rủi ro trong mối quan hệ với Mỹ là điều tốt cho Iran, điều đó rất tốt”, theo bà Sanam Vakil, phó giám đốc Chương trình Trung Đông và Bắc Phi tại Chatham House, một cơ quan nghiên cứu tại London. Ngay cả một lời hứa suông về các khoản đầu tư (có thể làm giảm áp lực trừng phạt) cũng có thể được tận dụng trong các thỏa thuận của Cộng hòa Hồi giáo với Mỹ và châu Âu, bà nói.

Tuy nhiên, đồng thời, kinh nghiệm trong quá khứ cho thấy đầu tư thực tế của Trung Quốc sẽ giảm đáng kể so với bất kỳ con số nào được cam kết, và Iran sẽ không làm gì để mạo hiểm quyền tự chủ của mình, khiến cả hai bên thất vọng. “Cuối cùng, Iran cần đa dạng hóa chiến lược và kinh tế”, bà Vakil nói.

Iran, Ấn Độ, Nga và Azerbaijan trong năm nay đã thực hiện hai bước thiết yếu để hoàn thành Hành lang Giao thông vận tải Bắc Nam Quốc tế bị trì hoãn từ lâu - một sáng kiến ​​theo kiểu Vành đai và Con đường của riêng họ - cho một tuyến đường hàng hóa bằng tàu và đường sắt từ Ấn Độ đến Bắc Nga.

Hành lang đó cũng sẽ kết nối Kazakhstan, thường được Trung Quốc mô tả là “chiếc khóa” trong sáng kiến ​​Vành đai và Con đường. Mặc dù vậy, chính phủ Kazakhstan đã nhận quả đắng của chính sách ngoại giao chiến binh sói xuất hiện từ một số đại sứ quán Trung Quốc kể từ sau đại dịch. Gần đây nhất, đại sứ quán ở Nur-Sultan, thủ đô của Kazakhstan, tuyên bố một bệnh viêm phổi không rõ nguyên nhân gây tử vong nhiều hơn COVID-19 đã nổ ra ở nước này.

Căng thẳng đã gia tăng vào năm ngoái khi mà Trung Quốc nhìn thấy Kazakhstan chứa chấp một số người Hồi giáo đã trốn thoát qua biên giới từ các trại cải tạo Duy Ngô Nhĩ của Tân Cương. Sau đó là đến vụ bắt giữ và kết án tội gián điệp của Konstantin Syroyezhkin, một chuyên gia Trung Quốc tại Viện nghiên cứu chiến lược của tổng thống Kazakhstan.

Parag Khanna, tác giả của cuốn “Tương lai là châu Á: Thương mại, Xung đột và Văn hóa trong thế kỷ 21”, nói rằng: “Phải, họ là các nước độc tài anh em, nhưng họ cũng là những nhà nước vì lợi ích bản thân”. Trong lý thuyết trò chơi, người ta nhớ lại những động lực khiến các đồng minh phản lại nhau, ông nói thêm: “Mọi thứ dường như ổn định cho đến khi nó không ổn nữa”.

Lê Minh

Theo The Japan Times

Trung Quốc Góc nhìn