Kết luận của Tòa án độc lập: Chính quyền Trung Quốc vẫn đang tiếp tục hoạt động mổ cướp nội tạng sống trên cơ thể các tù nhân lương tâm

Bình luận Nguyễn Hương • 12:37, 06/03/20

Các chính phủ và các tổ chức quốc tế không thể tiếp tục nhắm mắt làm ngơ trước một trong “những tội ác tàn bạo nhất” của thời hiện đại, các nhà chuyên gia cho biết sau khi hoàn thành quá trình phân tích bằng chứng về việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức ở Trung Quốc. Đây là lần đầu tiên trên thế giới một quá trình như vậy được tiến hành độc lập và dựa trên các tiêu chuẩn pháp lý khắt khe. Kết luận cuối cùng được đưa ra là: tội ác ghê rợn này đang tiếp tục không suy giảm.

Một tòa án nhân dân độc lập được biết đến với tên gọi Tòa án về vấn đề Trung Quốc, sau 18 tháng điều tra, đã công bố phán quyết cuối cùng vào ngày 1/3. Các thành viên Hội đồng xét xử đã xem xét kỹ lưỡng các bằng chứng bằng văn bản và băng ghi âm, video, cũng như lời khai từ 50 nhân chứng có mặt trong hai phiên điều trần vào tháng 12/2018 và tháng 4/2019.

Tháng 6/2019, tại London, Vương quốc Anh, sau khi điều tra về những cáo buộc có cơ sở, tòa án đã công bố kết luận: nạn thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ tù nhân lương tâm được Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) cho phép và hậu thuẫn đã diễn ra rất nhiều năm ở Trung Quốc “trên quy mô lớn”, và đang tiếp tục ở hiện tại.

Tòa án cho biết, nguồn nội tạng cấy ghép chủ yếu là thu hoạch từ nhóm người tu luyện Pháp Luân Công bị bắt giữ, giam cầm và ngược đãi. 

Học viên Pháp Luân Công giương biểu ngữ trong cuộc diễu hành tại Trung tâm thương mại Liên Hợp Quốc vào ngày 24/09/2019.
Học viên Pháp Luân Công giương biểu ngữ trong cuộc diễu hành tại Trung tâm thương mại Liên Hợp Quốc vào ngày 24/09/2019. (Eva Fu / The Epoch Times)

Pháp Luân Công, còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp, là một môn tu luyện tâm và thân bao gồm các bài tập thiền định và thực hành các nguyên lý đạo đức theo Chân-Thiện-Nhẫn. Do được ưa chuộng khắp Trung Quốc và phát triển quá nhanh, môn tu luyện này đã bị ĐCSTQ đàn áp tàn bạo trong suốt hơn 2 thập kỷ qua. Hàng trăm ngàn học viên Pháp Luân Công đã bị bắt giam trong hệ thống nhà tù, trại lao động cưỡng bức, và trung tâm tẩy não, nơi họ bị ĐSCTQ tra tấn và cưỡng ép từ bỏ đức tin của mình, theo nguồn tin từ Trung tâm Truyền thông Pháp Luân Đại Pháp. 

Toà án kết luận rằng chiến dịch thu hoạch nội tạng cưỡng bức dưới sự bảo trợ của ĐCSTQ là tội ác chống lại nhân loại.

“Kết luận cho thấy rằng có rất nhiều người đã phải chết một cách khủng khiếp không thể lý giải, và vô tội, rằng rất nhiều người còn có thể bị sát hại như thế, và rằng nhân loại chúng ta đang sống trên một hành tinh nơi tội ác tột cùng đang tồn tại”, báo cáo dài 160 trang (pdf) đi kèm phụ lục 300 trang bao gồm các tài liệu bổ sung cho biết.

Hội đồng xét xử quốc tế do Ngài Geoffrey Nice làm chủ tịch. Trước đây, ông đã từng chỉ đạo việc truy tố cựu Tổng thống Nam Tư Slobodan Milosevic vì các tội ác chiến tranh tại Tòa án Hình sự Quốc tế. Các thành viên bao gồm 6 chuyên gia thuộc các lĩnh vực luật, phẫu thuật cấy ghép, chính trị quốc tế, nghiên cứu lịch sử Trung Hoa và thương mại.

Thành viên Hội đồng xét xử: Regina Paulose (bên trái), Quan tòa Geoffrey Nice QC (giữa), thành viên Nicholas Vetch trong ngày đầu tiên của phiên điều trần tại Luân Đôn ngày 6/04/2019
Thành viên Hội đồng xét xử: Regina Paulose (bên trái), Quan tòa Geoffrey Nice QC (giữa), thành viên Nicholas Vetch trong ngày đầu tiên của phiên điều trần tại Luân Đôn ngày 6/04/2019. (endtransplantabuse.org)

Kết luận của Tòa án

Toà án đã xem xét hàng loạt bằng chứng trước khi đi đến kết luận, chẳng hạn như khung thời gian chờ đợi cấy ghép cực kỳ ngắn (từ vài ngày đến vài tuần), xét nghiệm máu trên diện rộng và các xét nghiệm y tế khác đối với học viên Pháp Luân Công và tín đồ Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ đang bị giam cầm, cũng như xem xét các nghiên cứu đã làm trước đó về vấn đề này.

Theo phán quyết của tòa án: “Nguồn nội tạng cấy ghép được cung ứng nhanh như vậy chỉ có thể xảy ra khi có một hệ thống ngân hàng của các nhà hiến tạng sống. Người hiến tạng có thể hy sinh để đáp ứng yêu cầu nội tạng”.

Tòa án cũng phát hiện ra rằng các xét nghiệm máu và xét nghiệm y tế, bao gồm siêu âm, chụp X quang và khám lâm sàng các bộ phận cơ thể của các tù nhân Pháp Luân Công và tín đồ Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ không được tiến hành đối với đối tượng tù nhân khác. Các xét nghiệm này “chắc chắn là để đánh giá chức năng nội tạng”.

“Tòa án phải tự đặt câu hỏi tại sao hệ thống quản lý nhà tù lại tiến hành các xét nghiệm y khoa đối với một số đối tượng tù nhân theo cách [như vậy] trong khi không hề có yêu cầu phải làm các xét nghiệm đó cho tù nhân”.

Toà án chưa thể hoàn toàn kết luận rằng người Duy Ngô Nhĩ bị cầm tù cũng là nạn nhân của nạn mổ cướp nội tạng. Họ nói có nhiều khả năng rõ ràng rằng nhóm thiểu số này cũng bị sử dụng làm ngân hàng nội tạng.

Theo ước tính, có tới 1,5 triệu người Duy Ngô Nhĩ và các nhóm thiểu số Hồi giáo khác đang bị giam giữ trong các trại tập trung ở vùng tây bắc Tân Cương trong nỗ lực dập tắt “chủ nghĩa cực đoan” của ĐCSTQ.

Quan chức Trung Quốc liên quan trực tiếp đến việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức 

Một bằng chứng được trình bày trong báo cáo liên quan trực tiếp đến cựu lãnh đạo ĐCSTQc Giang Trạch Dân, người ban hành lệnh thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công.

“Giang Trạch Dân đã ban hành lệnh thu hoạch nội tạng”, Bạch Thư Trung, cựu Cục trưởng y tế thuộc Tổng cục Hậu cần Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa, cho biết khi ông này bị một điều tra viên thẩm vấn trong một cuộc gọi điện thoại bí mật vào năm 2014.

Trong một cuộc gọi điện thoại bí mật vào năm 2016, một bằng chứng khác về các quan chức liên quan trực tiếp đến việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức đã được tiết lộ. Đó là về Chu Gia Tân, trưởng phòng phòng 610 ở Mẫu Đơn Giang, một thành phố thuộc tỉnh Hắc Long Giang. Phòng 610 là một lực lượng cảnh sát bí mật chuyên biệt để đàn áp Pháp Luân Công, giống như Gestapo của Đức Quốc xã.

“Tôi được gọi là ‘đồ tể’ chuyên mổ lấy nội tạng sống... Có gì đâu, chỉ như mổ lợn thôi”, Chu nói trong điện thoại, và còn nói thêm: “Tôi lấy hết nội tạng ra rồi đem bán”.

Tất cả các cuộc gọi điện thoại này được đệ trình lên Tòa án về Trung Quốc và được kèm theo trong báo cáo. Các bằng chứng này đã được “các nhà điều tra độc lập lần lượt xác nhận để đảm bảo uy tín về nguồn gốc và nội dung các tư liệu báo cáo”, theo tuyên bố của tòa.

Toà án cũng cho biết: “Đã có đầy đủ bằng chứng cho thấy số liệu thống kê cấy ghép chính thức của Trung Quốc đã được sửa đổi để che đậy tội ác mổ cướp nội tạng”.

Năm 2015, chính quyền Trung Quốc công bố ngừng sử dụng nội tạng của tử tù và chỉ dựa vào nguồn cung cấp tạng từ hệ thống hiến tạng tình nguyện mới thành lập.

Tháng 11 năm 2019, một nghiên cứu được công bố trên tạp chí khoa học BMC Medical Ethics đã phát hiện ra rằng “số lượng tạng hiến được báo cáo ở Bắc Kinh ‘chồng chéo’ nhau, và có bằng chứng thuyết phục rằng số liệu này là giả mạo”.

Nghiên cứu cho thấy các số liệu chính thức của Trung Quốc không phải là số liệu thống kê thực tế từ hệ thống hiến tạng, mà là dữ liệu được tạo ra bằng các phương trình toán học.

“Đã đến lúc thế giới không thể tiếp tục làm ngơ vấn đề mổ cướp nội tạng”

Sau khi công bố những phán quyết của tòa án, các luật sư và các chuyên gia kêu gọi các chính phủ và các tổ chức quốc tế như Tổ chức Y tế Thế giới WHO và Hiệp hội Cấy ghép đứng lên hành động để đưa tội ác của ĐCSTQ ra ánh sáng của công lý.

Quan tòa, Ngài Geoffrey Nice đã nêu trong một tuyên bố: “Phán quyết của tòa án xác nhận rằng tất cả mọi người hoặc tất cả các tổ chức nào có sự tương tác theo bất kỳ cách nào với Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đều cần phải nhận ra rằng họ đang tương tác với một quốc gia tội phạm”.

Bà Susie Hughes, giám đốc điều hành Liên minh Luật sư Quốc tế để Chấm dứt Lạm dụng Cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc, cho biết: “Việc các chính phủ, các cơ quan y tế và các tổ chức nhân quyền hàng đầu nói rằng cáo buộc không có đủ bằng chứng là điều không thể được chấp nhận nữa. Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ to lớn là đánh giá tất cả các bằng chứng sẵn có và bây giờ tội ác đã được phơi bày”.

Ethan Gutmann, một nhà phân tích về Trung Quốc, người đã tiến hành điều tra việc mổ cướp nội tạng trong hơn một thập kỷ, cho biết tòa án cam kết tiến hành điều tra một cách toàn diện nhất về vấn đề này.

“Các thành viên Hội đồng xét xử đã nghiên cứu toàn bộ các tài liệu liên quan. Họ làm việc tới mức khó ai có thể làm được như vậy,” ông Gutmann chia sẻ với Epoch Times.

Ông nói, phán quyết cuối cùng được công bố vào thời điểm các quốc gia đang nỗ lực ngăn chặn sự bùng phát của chủng coronavirus mới có nguồn gốc từ miền Trung của Trung Quốc. Sự lây lan của chủng virus này lẽ ra đã có thể được ngăn chặn nếu ngay từ đầu mức độ bùng phát nghiêm trọng của dịch bệnh không bị  ĐCSTQ che đậy. Điều này đã cho cộng đồng quốc tế một cơ hội để “sàng lọc đối tác”.

Ông Gutmann nói: “Trong mọi khía cạnh, Đảng Cộng sản Trung Quốc không phải là đối tác đáng tin cậy. Họ nên bị loại khỏi cộng đồng y khoa thế giới. Họ không nên đến các hội nghị của chúng ta, họ không nên đăng bài trên các tạp chí y khoa của chúng ta. Họ đáng bị khinh bỉ và không thể được chấp nhận”.

Hơn hai chục nghiên cứu về nội tạng cấy ghép của các nhà nghiên cứu Trung Quốc đã bị gỡ bỏ năm 2019 sau khi các bác sĩ không thể chứng minh được đó là nguồn hiến tạng tự nguyện.

Ông Torsten Trey, giám đốc nhóm vận động Bác sĩ Chống lại Nạn thu hoạch nội tạng cưỡng bức, đã kêu gọi Liên Hợp Quốc điều tra việc mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc, khi đề cập đến phát quyết cuối cùng của tòa án rằng theo luật pháp quốc tế, đây là tội ác chống lại nhân loại.

“Tội ác phải trả giá. Thế giới không thể không điều tra để đưa ra ánh sáng tội ác chống lại loài người hoặc tội ác diệt chủng của Trung Quốc”, ông Trey nói với Epoch Times.

Ông David Kilgour, cựu Ngoại trưởng Canada tại châu Á-Thái Bình Dương và cũng là nhà nghiên cứu lâu năm về vấn đề này, nói với tờ  Epoch Times rằng các quốc gia thông qua luật Magnitsky - một đạo luật trừng phạt những kẻ lạm dụng nhân quyền - nên trừng phạt các quan chức Trung Quốc liên quan đến việc mổ cướp nội tạng. Họ cần bị tịch thu tài sản, và bị từ chối nhập cảnh.

“Cần phải cho họ thấy chúng ta kiên quyết đưa vấn đề này ra ánh sáng của công lý”, ông Kilgour nói.

Nguyên Hương biên dịch
The Epoch Times