“Hãy cứu chúng tôi!” tiếng kêu vọng từ “Đô thành phong bế” Vũ Hán của cư dân địa phương.

Bình luận Mộc Trà • 18:40, 02/02/20

Hu kêu cứu: “Chính phủ không quan tâm. Ngay cả khi người được chẩn đoán là đã mắc bệnh chỉ còn lại một mình! Ngoài ra còn có ba đứa trẻ lít nhít ở nhà! Làm thế nào gia đình tôi có thể cầm cự trong tình trạng này? Làm thế nào chúng tôi có thể tiếp tục sống? Làm ơn giúp chúng tôi! Số liên lạc của tôi là 13606717635”.

Trước cuộc trấn áp gần đây của ĐCSTQ, Thời báo Epoch Times đã cố gắng nói thay mặt họ: “Xin hãy cứu chúng tôi!”

Vào ngày 26 tháng 1, ĐCSTQ đã bắt đầu một vòng kiểm duyệt mới sau chiến dịch kéo dài hai tháng để che giấu tình hình dịch bệnh và bắt giữ cư dân mạng vì tiết lộ thông tin.

ĐCSTQ đã đe dọa bắt giữ và kết án mọi người vì phát tán tin đồn về bệnh viêm phổi Coronavirus mới, theo một thông báo của WeChat và một thông báo lưu hành từ Cục Quản lý không gian mạng Trung Quốc (CAC) và văn phòng an ninh công cộng.

WeChat, mạng truyền thông xã hội được sử dụng rộng rãi nhất ở Trung Quốc, đã chủ động chặn bất kỳ thông tin nào về coronavirus không phù hợp với các báo cáo chính thức. Nó thậm chí còn yêu cầu tất cả cư dân mạng đăng thông báo yêu cầu trợ giúp trên WeChat phải xác thực bằng tên thật của họ; nếu không các tin nhắn sẽ bị xóa.

Đối với đại đa số những người dựa vào các phương tiện truyền thông như WeChat để có được thông tin ngoài tuyên truyền chính thức thì điều này tương đương với việc tước đi quyền cuối cùng của họ để tiếp cận với sự thật.

Việc kiểm duyệt như vậy thậm chí còn nguy hiểm hơn cả việc phong tỏa thành phố Vũ Hán, bởi vì điều đó có nghĩa là nhiều người Trung Quốc (có thể) đã bị nhiễm Coronavirus mới sẽ không chỉ bị buộc phải chờ chết nếu không được chăm sóc y tế và thuốc men, mà thậm chí những nỗ lực tuyệt vọng để tự cứu mình của họ có thể bị ĐCSTQ cắt đứt.

Vào ngày 28 tháng 1, trước khi ĐCSTQ tăng cường kiểm duyệt thông tin, Thời báo Epoch Times đã phỏng vấn và ghi lại các yêu cầu trợ giúp của các cư dân Vũ Hán trên mạng xã hội.

Cư dân Vũ Hán nói: ‘Chúng tôi đã không còn lối thoát”.

Cô Sun, bí danh là Jack Jacky-gaga, đã nói với Thời báo Epoch Time: “Gia đình tôi có bốn người sống ở quận Qiaokou thuộc Vũ Hán. Mẹ tôi 50 tuổi. Bà đã đến bệnh viện Nhân dân, thuộc quận Dongxihu ở Vũ Hán vì bị sốt. Kết quả xét nghiệm của cho thấy bà viêm phổi do virus. Các bác sĩ lúc đầu đưa mẹ tôi vào kiểm dịch, nhưng bệnh viện không còn giường. Bệnh của mẹ tôi đang rất nặng,  bà cần được cứu, và chúng tôi đang cầu xin sự quan tâm của mọi người”.

Hiện vẫn còn phải xem liệu Vũ Hán bị phong tỏa có phải là một biện pháp hiệu quả chống lại đại dịch hay không, nhưng nhiều người dân thành phố đã mắc bệnh hoặc nghi ngờ bị nhiễm virus đang gặp rắc rối.

Cô Sun đã gọi cho trung tâm dịch vụ cộng đồng và Ủy ban Y tế địa phương, nhưng không ai giúp đỡ. “Có những chiếc xe chở bệnh nhân đi, nhưng không phải đến chỗ khám chữa bệnh. Chúng tôi phải trả giá cao cho một chiếc taxi không có giấy phép để đưa mẹ tôi đến bệnh viện gần nhất do chính phủ chỉ định là Bệnh viện Dongxihu”.

“Vũ Hán bị đóng cửa và giao thông bị cắt đứt, vì vậy chúng tôi có thể đến được bệnh viện nào xa hơn. Bên cạnh đó, quy định là các bệnh viện không nhận bệnh nhân từ các quận khác, vì vậy chúng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc đến bệnh viện gần đó”.

“Bệnh viện Dongxihu không có giường, họ chỉ gọi xe cứu thương để đưa mẹ tôi đến bệnh viện Taikang”.

Tuy nhiên, việc có xe cứu thương dường như cũng chẳng  mang lại bất kỳ hy vọng gì cho bệnh nhân và gia đình họ. “Xe cứu thương chỉ đơn giản là lôi người ốm đến bệnh viện”, cô Sun nói. “Ngay cả sau khi chúng tôi đến Bệnh viện Taikang, thì mẹ tôi cũng không được cứu chữa. Chúng tôi phải đợi. Bệnh viện Taikang cũng không có giường. Bệnh viện từ chối nhận mẹ tôi và chúng tôi phải về nhà.

“Nhiều người đã bị nhiễm bệnh, các xe cứu thương đều đầy chật người”, cô ấy nói với tờ Thời báo Epoch Times. Cô cho biết cư dân mạng nói với cô rằng họ chỉ có thể lên mạng để được giúp đỡ, hy vọng rằng các phương tiện truyền thông sẽ can thiệp và thu hút sự chú ý của chính phủ.

“Tôi đã phải gửi một tin nhắn để được giúp đỡ trên WeChat. Tôi để lại số điện thoại của mình”, Cô Sun bất lực nói. “Chúng tôi không có lối thoát”.

“Tôi chấp nhận bị Chính phủ bắt nếu điều đó có thể cứu cha mẹ mình”.

“Tôi cầu xin các bạn tìm ai đó hãy bác tin đồn này, và sau đó cảnh sát sẽ bắt giữ tôi, và chính phủ sẽ tìm kiếm tôi và thấy là tôi đang nói thật, miễn là bố mẹ tôi có thể được cứu. Xin hãy cứu cha mẹ tôi”, cô Lin, người có bí danh là một cây giống ở Taihe 18, đã đăng trên WeChat của mình vào ngày 28 tháng 1.

Cô Lin, người đã được xác minh đăng bằng tên thật của mình trên WeChat lúc 1:48 chiều cùng ngày, tin nhắn viết: “Đây là những gì đang diễn ra ở Vũ Hán. Cuối cùng, xe cứu thương đã đưa bố tôi đến bệnh viện, nhưng bệnh viện thậm chí không có túi oxy. Bệnh nhân chỉ có thể được nằm đất trong khoa ngoại trú. Bố tôi sắp chết, ông bị viêm phổi do virus nặng, suy hô hấp, tiểu đường nặng. Mẹ tôi cũng được chẩn đoán viêm phổi do virus một tuần trước. Tôi không biết liệu họ có thể vượt qua nổi được không”.

Lúc 9:16 tối, cô đăng bài: “Cho đến nay, bố vẫn nằm trong khoa ngoại trú, và không ăn uống được. Tình hình của ông ngày càng tồi tệ. Tôi thật sự không biết phải làm gì."

Vào sáng sớm ngày 29 tháng 1, cô tiếp tục đăng bài từ bệnh viện: “bây giờ là 12:40 sáng, tôi không thể ngủ được. Tôi liên tục thực hiện các cuộc gọi điện thoại theo các kênh mà tất cả các bạn đã cung cấp và làm bất cứ điều gì tôi có thể. Vậy mà vẫn không có lối thoát. Bố mẹ tôi vẫn đang nằm trong khoa ngoại trú”.

Ngày 26 tháng 1, Yu, người có bí danh là “một chai nước muối soda” đăng bài trên  WeChat để nhờ mọi người giúp đỡ cha cô, người đã nhiễm Coronavrius Vũ Hán”.

Vào ngày 27 tháng 1, một cư dân mạng đã dùng tên thật đăng trên WeChat: “Khi ngủ dậy, tôi cảm thấy hơi sốt. Có người dân địa phương nào có thể gửi cho tôi một ít thuốc, túi oxy và nhiệt kế được không? Tôi gọi 110 (số cảnh sát địa phương) và họ bảo tôi hỏi trung tâm dịch vụ cộng đồng. Tôi gọi 120 (số khẩn cấp) để kết nối với bệnh viện. Trung tâm dịch vụ cộng đồng cũng báo cáo tình hình của tôi. Giờ tôi không có cách nào khác. Tôi chỉ có thể tiếp tục gắng gượng, chờ bệnh viện chấp nhận tôi. Bố tôi hiện đã không thể rời khỏi giường được”.

“Nếu bất cứ ai nghĩ rằng tôi là lan truyền tin đồn, tôi hy vọng bạn có thể nhanh chóng yêu cầu cảnh sát và chính quyền trung ương bắt giữ tôi”.

Lúc 4:11 chiều vào ngày 27 tháng 1 tại Vũ Hán, một cư dân mạng đăng bài khi đang xếp hàng chờ đợi tại bệnh viện. “Sau khi được tổng đài 120 đưa đến bệnh viện, bố tôi chỉ có thể được đặt trên mặt đất. Ông sắp chết. Tôi không biết ai có thể cứu được ông”.

Ba tiếng rưỡi sau, anh tiếp tục đăng bài: “Hai chiếc xe mà tôi thấy nhiều nhất hôm nay, một chiếc màu đen và một chiếc màu trắng (đề cập đến xe tải tang?) Bố tôi đang ngồi ở lối đi. Tôi không biết ông có thể cầm cự được bao lâu”.

Anh viết trong tuyệt vọng: “Tôi xin bạn gửi cho ai đó để bác bỏ tin đồn này. Tôi cầu xin cảnh sát và chính phủ tìm kiếm tôi. Nhờ vậy may ra cha tôi có thể được cứu. Tôi có chi tiết về WeChat của tôi. Xin mọi người hãy giúp đỡ cha tôi với”.

“Chúng tôi phải ngồi nhà chờ chết”

Hu Weili, một giáo viên tại thành phố Hàng Châu, trở lại Vũ Hán để ăn mừng năm mới cùng bố mẹ. Tuy nhiên, cô không bao giờ ngờ rằng Coronavirus Vũ Hán, mà chính phủ vẫn mô tả là có thể phòng ngừa được, có thể kiểm soát và điều trị được sẽ trở thành một thảm họa giết chết rất nhiều người trong chớp mắt.

Cô càng tuyệt vọng hơn khi cha cô nhiễm Coronavirus trong bệnh viện nhưng không có nơi nào để điều trị, và hầu hết những người lớn trong gia đình cô hiện đều đang nghi ngờ bị nhiễm bệnh. Gia đình cô phải ở nhà và chờ chết.

Cô viết một bài yêu cầu trợ giúp trên Weibo của mình: “Cha tôi bắt đầu chạy thận vào tháng 12 năm ngoái. Vào ngày 18 tháng 1, bố tôi về nhà sau khi chạy thận tại Bệnh viện Puren và bị sốt. Vào chiều ngày 27 tháng 1, bố tôi được chẩn đoán mắc bệnh coronavirus mới, nhưng bây giờ ông phải ở nhà mà không có ai chăm sóc” .

“Tôi bị sốt đã ba ngày nay, mẹ tôi cũng bị sốt, và chị dâu tôi cũng vậy. Không có ai chăm sóc chúng tôi, chúng tôi không còn đủ sức để đi ra ngoài, chỉ có thể ngồi ở nhà và chờ chết”.

Hu kêu cứu: “Chính phủ không quan tâm. Ngay cả khi người được chẩn đoán là đã mắc bệnh chỉ còn lại một mình! Ngoài ra còn có ba đứa trẻ lít nhít ở nhà! Làm thế nào gia đình tôi có thể cầm cự trong tình trạng này? Làm thế nào chúng tôi có thể tiếp tục sống? Làm ơn giúp chúng tôi! Số liên lạc của tôi là 13606717635”.

Trường hợp của Hu Weili không phải là duy nhất. Gia đình bà Yu ở Vũ Hán cũng đang mắc kẹt trong tuyệt vọng. Về cơ bản, họ được chính phủ yêu cầu về ‘chờ chết tại nhà”.

Vào ngày 27 tháng 1, những đứa con của bà Yu đã đăng một bài yêu cầu trợ giúp trên các trang mạng xã hội nước ngoài: “Mẹ tôi mắc bệnh viêm phổi Vũ Hán và bệnh viện che giấu căn bệnh của bà. Bà nằm trên giường đã 12 ngày vì sốt cao. Giám đốc trung tâm cộng đồng do Cộng sản chỉ định cho biết anh không thể sắp xếp giường bệnh và đề nghị bà chờ chết tại nhà. Bố tôi cũng bị nhiễm bệnh và phải chăm sóc mẹ tôi. Họ không có thuốc, không có thức ăn, không được điều trị. Xin hãy giúp đỡ họ!”

“Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã thể hiện sự coi thường hoàn toàn đối với sinh mệnh của người dân với việc đóng cửa thành phố mà không cung cấp thực phẩm và thuốc men cho người dân”..

“Chúng tôi đã bị dồn đến chân tường”.

Cũng nằm trong số những người ‘Chờ Chết”, những gì gia đình anh Jiawei trải qua thậm chí còn đau khổ hơn.

Cư dân mạng có bí danh là “Jia Jiawei bánh bao nhỏ” được đăng vào ngày 24 tháng 1 rằng dì và chị gái của anh ta bị nghi ngờ đã nhiễm Coronavirus của Vũ Hán.

Lúc đầu, họ bị sốt và đến bệnh viện và được chuẩn đoán lây nhiễm chéo trong khi xếp hàng. “Tôi không thể làm gì. Họ trả tôi về nhà ngay từ đêm đầu tiên. Ngày hôm sau, dì tôi bệnh trở nặng, anh rể tôi đã khóc và cầu xin bệnh viện tiếp nhận bà, nhưng đã quá muộn. Sau hai ngày, bà qua đời”.

“Hiện tại bệnh viện vẫn không chịu tiếp nhận em gái tôi. Nó cũng sợ phải đến bệnh viện, vì ở đó không có kiểm dịch gì cả”.

Jiawei cay đắng: “Có thể kiểm soát được thông tin? Không truyền từ người sang người?... (Chính phủ) đang che giấu sự thật. Không biết bao nhiêu sinh mạng vô tội đã ra đi!”

“Những người bình thường chúng ta có thể làm gì? Không có chỗ cho tinh thần trách nhiệm. Nếu bạn chết, kệ bạn chết. Chính phủ có thể mua được mạng sống không?!”

Người thân của Jiawei, bí danh là “em gái Shan” đã bình luận dưới bài đăng rằng thi thể dì Lôi vẫn nằm trên giường bệnh viện Hankou.

Bệnh viện đã từ chối di chuyển thi thể đến nhà xác bệnh viện, yêu cầu các gia đình khử trùng thi thể và tự liên lạc với nhà tang lễ, vì vậy họ đã liên lạc

với một nhà tang lễ. Phải đến 11 giờ sáng ngày 24, nhà tang lễ mới đến, vì nhà tang lễ này chỉ có một chiếc xe có thể khử trùng. Chiếc xe này đi đến từng bệnh viện trong toàn thành phố mang thi thể đi.

Sau khi gia đình Jiawei Cảnh vạch trần sự thật về dịch bệnh Vũ Hán trên phương tiện truyền thông xã hội, họ đã bị đe dọa và chỉ trích nặng nề bởi Nhóm 50 xu ( nhóm bình luận Internet do ĐCSTQ trả lương).

Cuối cùng, một người bạn cùng lớp của “Jiawei Bánh bao nhỏ” đã liên lạc với một người nổi tiếng trên Internet, người có ý thức về công lý.

Sau khi cung cấp bằng chứng về danh tính để chứng thực tính xác thực của gia đình Jiawei, người nổi tiếng trên Internet này đã kêu gọi sự quan tâm của công chúng trên phương tiện truyền thông xã hội và ít nhất là giúp khôi phục danh tiếng của Jiawei trên Internet.

Mộc Trà (biên dịch)

Tác giả: Angela Bright



BÀI CHỌN LỌC