Trung Quốc đánh mất Philippines dù Tổng thống Duterte cố hết sức

Bình luận Trần Đức • 21:59, 06/05/21

Giúp NTDVN sửa lỗi

Sự độc đoán ngày càng tăng của Bắc Kinh - đặc biệt là thách thức của họ đối với các yêu sách hàng hải được quốc tế công nhận của Philippines - cuối cùng đã buộc Manila phải “trở mặt”. Ông Duterte giờ đây đã phải thừa nhận rằng rằng Trung Quốc không phải là bạn, và xét cho cùng thì Philippines vẫn cần đồng minh an ninh lâu đời của mình - Hoa Kỳ.

Kể từ khi đắc cử vào năm 2016, Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte đã hết lần này đến lần khác nhấn mạnh định hướng chống Mỹ và thân Trung Quốc của ông. Trong chuyến công du đầu tiên tới Bắc Kinh vào năm 2016, ông tuyên bố đã đến lúc "tạm biệt Washington" - trước sự vui mừng của người chủ nhà, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Ông đã hoan nghênh các khoản đầu tư cho Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường của Trung Quốc, đã đe dọa đình chỉ các cuộc tập trận quân sự chung với Mỹ và gọi Trung Quốc là “một người bạn tốt”.

Ngay từ lúc tranh cử, ông Duterte đã tỏ ý muốn “dựa” vào Trung Quốc để thực hiện các mục tiêu chính trị của mình. Một trong những cố vấn thân cận của ông Duterte - người có nhiều ảnh hưởng lên chính sách đối ngoại của ông Duterte là Cựu Tổng thống Macapagal-Arroyo. Bà Arroyro đã từng bị phát hiện “đi đêm” với Trung Quốc trong vụ “dàn xếp” căng thẳng tại Scarborough. Chính vì vậy, việc ông Duterte lựa chọn Trung Quốc như là “bệ đỡ chính trị” của ông ta trong suốt thời kỳ tại nhiệm cũng là điều dễ hiểu.

Năm ngoái, Tổng thống Duterte còn gây “shock” dư luận khi tuyên bố huỷ bỏ Thoả thuận Thăm viếng Quân sự (Visiting Forces Agreement - VFA) giữa Philippines và Hoa Kỳ.

VFA là Thoả thuận song phương giữa Philippines và Hoa Kỳ, với nội dung cho phép quân đội Hoa Kỳ và quân đội Philippines thực hiện các hoạt động huấn luyện chung trên lãnh thổ Philippines. Đây là văn bản nối tiếp trên tinh thần của Hiệp ước Hỗ tương Quốc phòng (Mutual Defense Treaty - MDT) ký kết 1951 giữa Hoa Kỳ và Philippines. MDT cho phép Hoa Kỳ sẽ bảo vệ Philippines trong trường hợp Philippines bị xâm lược có vũ trang. 

Theo quy định của VFA, thỏa thuận vẫn có hiệu lực trong 180 ngày sau khi một bên thông báo ý định hủy bỏ, cho phép có thời gian đàm phán lại. Kể từ khi chấm dứt VFA, Duterte đã cho phép 2 lần gia hạn tạm thời - vào tháng 6 và một lần nữa vào tháng 11 năm 2020 - về cơ bản là bắt đầu khởi động lại quá trình chấm dứt.

Nhưng trong vòng một năm trở lại đây, ông Duterte dường như đã quay lưng lại với Trung Quốc. Hôm 2/5/2021, Bộ trưởng Ngoại giao Philippines Teodoro Locsin Jr đã tung ra một dòng Tweet đầy ẩn ý về Bắc Kinh, nói rằng họ không chắc chắn phải ra khỏi Biển Đông, nơi 2 nước đang vướng vào tranh chấp. “Bạn giống như một cô gái xấu xí ép buộc sự chú ý của một anh chàng đẹp trai; mục đích là để phôi thai ra một tỉnh của Trung Quốc”, ông viết.

Cơn bão Twitter của Locsin chỉ là dấu hiệu mới nhất cho thấy sự độc đoán ngày càng tăng của Bắc Kinh - đặc biệt là thách thức của họ đối với các yêu sách hàng hải được quốc tế công nhận của Philippines - cuối cùng đã buộc Manila phải “trở mặt”. Ông Duterte giờ đây đã phải thừa nhận rằng rằng Trung Quốc không phải là bạn, và xét cho cùng thì Philippines vẫn cần đồng minh an ninh lâu đời của mình - Hoa Kỳ.

Việc ông Duterte nhận ra sẽ có ý nghĩa địa chiến lược quan trọng từ nay đến cuối nhiệm kỳ của ông vào tháng 6 năm 2022, khi Hiến pháp Philippines sẽ yêu cầu ông từ chức.

Tháng 6 năm ngoái, Locsin lần đầu tiên báo hiệu thái độ thay đổi của Manila, ông cho rằng “trong thời điểm đại dịch và căng thẳng giữa các siêu cường gia tăng”, sẽ là khôn ngoan nếu giữ nguyên VFA. Sau đó, vào ngày 12 tháng 7 năm 2020 - kỷ niệm 4 năm ngày ra phán quyết năm 2016 của Tòa Trọng tài Thường trực ở La Hay bác bỏ tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh đối với vùng biển tranh chấp - Bộ Ngoại giao Philippines cuối cùng đã công nhận phán quyết. Chính quyền Duterte trước đây đã cố gắng né tránh việc bày tỏ thái độ một cách rõ ràng để duy trì mối quan hệ tích cực với Trung Quốc.

Bài phát biểu ngày 23 tháng 9 năm 2020 của ông Duterte tại Đại hội đồng Liên Hợp Quốc là một dấu hiệu khác cho thấy ông đã quay lưng lại với Trung Quốc. Ông đã trực tiếp giải quyết vấn đề tranh chấp Biển Đông bằng cách lưu ý rằng phán quyết năm 2016 là "vượt quá sự thỏa hiệp", nói thêm rằng "chúng tôi kiên quyết bác bỏ các nỗ lực nhằm phá hoại nó". Đây là cuộc đối đầu trực diện nhất với Bắc Kinh mà Duterte từng mạo hiểm, và nó cho thấy lập trường của ông đối với Trung Quốc đang ngày càng cứng rắn.

Sự chuyển hướng trở lại phía Hoa Kỳ diễn ra một cách hợp lý từ đó. Vào ngày 11 tháng 11 năm 2020, Locsin viện dẫn sự cạnh tranh giữa các cường quốc ở Biển Đông như một lý do để đình chỉ việc chấm dứt VFA. Việc tạo ra mối liên hệ này ngụ ý rõ ràng Manila tin tưởng và đứng về phía Washington - Locsin nhấn mạnh “sự rõ ràng và sức mạnh” của đồng minh truyền thống - khác với Bắc Kinh, đặc biệt là do lập trường khu vực mở rộng mạnh mẽ của nước này. Locsin tuyên bố thêm rằng việc đình chỉ chấm dứt hợp đồng sẽ “cho phép chúng tôi tìm ra một thỏa thuận nâng cao hơn, cùng có lợi và hiệu quả hơn và giúp bảo vệ quyền lợi của đôi bên”.

Với tuyên bố này của ông Locsin, sự thay đổi chiến lược của Manila đã được hoàn tất. Ông Duterte cũng ngầm xác nhận VFA khi đang thực hiện chuyến thị sát tại Căn cứ Không quân Clark, phía tây bắc Manila vào ngày 12 tháng 2 năm nay. “Thời điểm hiện tại đòi hỏi sự hiện diện của [Mỹ] tại đây”, ông nói, "Tôi thấy đó là điều hợp lý".

Trong một diễn biến quan trọng khác vào ngày 2 tháng 3 vừa qua, Manila đã ký một thỏa thuận với Ấn Độ để mua tên lửa hành trình siêu thanh BrahMos - một thỏa thuận khó có thể đạt được nếu không có sự chấp thuận của cá nhân ông Duterte. Hệ thống BrahMos do Ấn Độ và Nga cùng chế tạo sẽ cung cấp cho Manila khả năng răn đe đầu tiên chống lại Trung Quốc. Khi được hỏi trước đó về khả năng mua lại, Bộ Quốc phòng Philippines trả lời rằng đây là một phần của chương trình hiện đại hóa “nhằm nâng cao khả năng phòng thủ lãnh thổ của chúng tôi”.

Lần leo thang cuối cùng của ông Duterte diễn ra vào ngày 19 tháng 4, khi ông đe dọa Trung Quốc bằng các hành động quân sự ở Biển Đông: “Tôi sẽ cử các tàu của mình đến đó để đưa ra yêu sách”. Điều này diễn ra sau một sự cố hồi đầu tháng khi một tàu hải quân Trung Quốc có vũ trang đã xua đuổi một tàu Philippines chở một nhóm phóng viên truyền hình.

Chắc chắn, ông Duterte có thể vẫn nuôi hy vọng rằng Manila có thể duy trì quan hệ hòa bình với Bắc Kinh. Ông đặc biệt quan tâm đến việc nhận được cơ sở hạ tầng và hỗ trợ đầu tư thông qua Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường của Trung Quốc. Tuy nhiên, sự quyết đoán ngày càng tăng của Trung Quốc kể từ khi ông bắt đầu nhiệm kỳ tổng thống và tăng cường nó trong hai năm qua cuối cùng đã buộc ông Duterte phải công khai thừa nhận rằng Bắc Kinh là vấn đề và Washington là một đồng minh có giá trị để xử lý vấn đề này.

Và mặc dù Trung Quốc luôn hứa hẹn sẽ đầu tư hàng chục tỉ USD vào Philippines, nhưng đó chỉ là “bánh vẽ”. Học giả Philippines cho biết, cho tới chuyến thăm Manila cuối 2018 của Tập Cận Bình, chỉ 1 trong 10 dự án xây dựng hạ tầng được triển khai tại Philippines với số tiền 60 triệu USD, mặc dù, từ 2016, Trung Quốc đã hứa hẹn đổ hơn 20 tỉ USD đầu tư vào đất nước này.

Bắc Kinh chỉ có thể tự trách mình khi để mất cơ hội kéo Philippines ra khỏi quỹ đạo của Mỹ. Hành vi gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông khiến ông Duterte hầu như không thể thúc đẩy chương trình nghị sự ủng hộ Trung Quốc và chống Mỹ của mình. Ví dụ, bắt đầu từ đầu năm 2019 đến đầu năm 2020, Trung Quốc đã bao vây đảo Thitu, một trong những quần đảo lớn nhất do Philippines kiểm soát mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền, với các tàu tuần duyên và dân quân đánh cá, tổng cộng hàng trăm tàu ​​trong năm. Vào tháng 2 năm 2020, chỉ vài ngày sau khi ông Duterte hủy bỏ VFA, một tàu hải quân Trung Quốc - mà quân đội Philippines gọi là "hành động thù địch" - đã nhắm vào một tàu hải quân Philippines đang tuần tra các vùng biển tranh chấp. Tháng 4 năm 2020, Bắc Kinh chính thức tuyên bố việc thiết lập quyền kiểm soát hành chính đối với các đảo tranh chấp.

Cùng tháng, Bắc Kinh tái triển khai  tàu khảo sát địa chất Haiyang Dizhi 8 với tàu hộ tống bảo vệ bờ biển vào khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam và đã làm tương tự với Malaysia tháng năm 2020 để quấy rối Tây Capella, với sự xuất hiện của một tàu khoan thăm dò dầu và khí đốt ở vùng biển tranh chấp. Các hành động kể trên nhấn mạnh rằng không có nước láng giềng Đông Nam Á nào được an toàn trước sự hung hăng ngày càng tăng của Trung Quốc.

Trung Quốc đã từ chối xuống nước trong năm nay. Vào tháng 1 năm nay, Trung Quốc đã thông qua luật bảo vệ bờ biển mới cho phép bắn vào các tàu đối thủ. Vào đầu tháng 3, quyết định của Bắc Kinh triển khai lực lượng dân quân đánh cá của mình đến rạn san hô Đá ba đầu đang tranh chấp thuộc quần đảo Trường Sa đã dẫn đến căng thẳng Trung Quốc-Philippines kéo dài nhiều tháng, trong đó có vụ việc tàu hải quân Trung Quốc đuổi theo tàu Philippines cùng một thủy thủ đoàn trên tàu. Căng thẳng chỉ mới bắt đầu lắng xuống gần đây khi Trung Quốc đã rút bớt các tàu đánh cá ra khỏi khu vực này.

Các hoạt động gây bất ổn của Bắc Kinh ở Biển Đông đã khiến ông Duterte cho phép Locsin gửi nhiều công hàm để phản đối. Ông Duterte cũng đã tuân theo lời kêu gọi của Bộ trưởng Quốc phòng Philippines Delfin Lorenzana nhằm duy trì quan hệ chặt chẽ với quân đội Mỹ thông qua các hoạt động huấn luyện kết hợp, chẳng hạn như cuộc tập trận Balikatan hàng năm, và tái khẳng định tầm quan trọng của liên minh. Thật vậy, cả hai bộ trưởng đều có liên hệ chặt chẽ và thường xuyên với những người đồng cấp của họ ở Washington, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Antony Blinken và Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Lloyd Austin, trong suốt câu chuyện về Rạn san hô Đá ba đầu Whitsun.

Hơn nữa, sự hung hăng hiếu chiến ngày càng tăng của Bắc Kinh chỉ khiến ông Duterte gặp nhiều khó khăn hơn trong việc vượt qua cơn giận dữ và áp lực chống Trung Quốc lan rộng trong dân chúng. Ông cũng không thể xoa dịu những lo ngại về cơ sở quốc phòng Philippines trung thành thân Mỹ, vốn coi Trung Quốc là mối đe dọa hàng đầu của Manila. Về mặt chính trị, các thành viên Thượng viện Philippines tức giận với chính sách từ chối đối đầu với Trung Quốc của ông Duterte và sự coi thường trắng trợn của ông đối với quan hệ đồng minh truyền thống của nước này với Mỹ.

Ông Duterte hiện chỉ còn rất ít thời gian để điều chỉnh. Cách tiếp cận hung hăng của Trung Quốc đối với Biển Đông đã làm suy yếu nghiêm trọng độ tin cậy trong các chính sách thân Trung Quốc của ông. Do đó, có khả năng từ bây giờ đến khi người kế nhiệm nhậm chức, ông Duterte sẽ áp dụng đường lối cứng rắn hơn một chút đối với Trung Quốc — ngay cả khi ông vẫn coi Bắc Kinh là “một người bạn tốt” —và tránh thực hiện bất kỳ chương trình thân Trung Quốc mới nào. Ví dụ, ông ta khó có thể theo đuổi kế hoạch lâu dài của mình về việc thăm dò dầu khí chung với Bắc Kinh trong vùng biển tranh chấp.

Để chắc chắn, từ bản năng của riêng Duterte, vì để duy trì mức xếp hạng chính trị cao , và tình trạng vịt què (sắp hết nhiệm kỳ) nên ông này chắc chắn sẽ không ngả vào lòng Hoa Kỳ 100%. Ngược lại, ông rất khó có thể ngừng chỉ trích Mỹ vì cốt lõi là ông vẫn chống Mỹ. Điều đó cho thấy, Trung Quốc đã, bằng sự hung hăng của mình, khiến ông Duterte không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục nhích lại gần Washington. Vì vậy, nhiều khả năng Hoa Kỳ và Philippines sẽ sớm đạt được thỏa thuận về VFA mới - và đó là một điều tốt cho chiến lược của Hoa Kỳ ở Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.

Derek Grossman là nhà phân tích quốc phòng cấp cao tại RAND và là cựu thông tin viên tình báo hàng ngày cho trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ về các vấn đề an ninh Châu Á và Thái Bình Dương.

Trần Đức

Theo Foreign Policy



BÀI CHỌN LỌC

Trung Quốc đánh mất Philippines dù Tổng thống Duterte cố hết sức