Bức tranh so sánh toàn diện nền kinh tế của chính quyền Trump và Obama- Biden

Bình luận Thiện Nhân • 15:56, 16/10/20

Chính sách kinh tế của chính quyền Trump (Trumponomics) là “chất diệp lục“ cho việc làm, hàng hóa và dịch vụ, khiến chúng lớn lên, phát triển và sinh sôi; từ một “khu vườn mất nước’ được kế thừa từ thời Obama-Biden.

Tại cuộc tranh luận gay gắt giữa Tổng thống Trump và ứng cử viên Biden vào ngày 29 tháng 9, cựu Phó Tổng thống Joe Biden đã nói điều này: “Chúng tôi đã trao cho ông ấy một nền kinh tế đang bùng nổ. Ông ấy đã thổi bay nó”.

Trên thực tế, thay vì “bùng nổ”, Obama đã để lại cho Tổng thống Trump kế thừa một nền kinh tế giống như một khu vườn mất nước. Nó vẫn còn sống, nhưng bị sụp xuống. Sự phục hồi của Obama-Biden là chậm chạp nhất kể từ cuộc Đại suy thoái.

Giải cứu ‘khu vườn mất nước’

Trumponomics đã điều trị “khu vườn tàn tạ” này: Ông “tưới” nó với chính sách cắt giảm thuế và chương trình việc làm của đảng Cộng hòa. Ông đã bổ sung nó bằng việc bãi bỏ quy định mạnh mẽ, loại bỏ 8 quy tắc cũ để thay bằng các quy tắc mới. Và ông ấy đã xướng lên “giọng điệu mạnh mẽ” ủng hộ doanh nghiệp.

Những người có việc làm hoan nghênh những khích lệ của ông Trump, hơn là những lời diễn thuyết về thành công của ông Barack Obama

"Ông đã không xây dựng được thành công đó, Obama!”

Kết quả là gì?

“Khu vườn” của Tổng thống Trump nở rộ. Các công ty nở rộ, doanh nhân nở rộ và công nhân nở rộ - đạt đến những đỉnh cao chưa từng có.

Vào cuối tháng 2/2020, nền kinh tế Hoa Kỳ chìm vào “mùa đông lạnh lẽo” dưới tác động của dịch viêm phổi Vũ Hán, nhưng đã phục hồi thành “một vườn ươm” vào tháng Tư này.

Về tài chính hộ gia đình, Trumponomics đã xua tan “bầu trời xám xịt của Obama” và để mặt trời chiếu sáng. Dữ liệu của Cục điều tra dân số công bố ngày 15/9 cho thấy thu nhập hộ gia đình trung bình được điều chỉnh theo lạm phát đã tăng từ 64.324 USD trong năm 2018 lên mức kỷ lục 68.703 USD vào năm 2019; tăng 6,8%.

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tham gia cuộc tranh luận tổng thống đầu tiên với ứng cử viên tổng thống của đảng Dân chủ Joe Biden tại Cơ sở Giáo dục Y tế của Đại học Case Western Reserve vào ngày 29 tháng 9 năm 2020 ở Cleveland, Ohio (Ảnh của Win McNamee / Getty Images)
Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tham gia cuộc tranh luận tổng thống đầu tiên với ứng cử viên tổng thống của đảng Dân chủ Joe Biden tại Cơ sở Giáo dục Y tế của Đại học Case Western Reserve vào ngày 29 tháng 9 năm 2020 ở Cleveland, Ohio (Ảnh của Win McNamee / Getty Images)

Con số 4.379 USD tăng thêm này là mức tăng lớn nhất trong một năm. Trong ba năm đầu tiên của chính quyền Trump, số liệu này đã tăng từ 59.039 USD vào năm 2016 lên 68.703 USD vào năm 2019; với 9.664 USD này thể hiện mức tăng thu nhập (trung bình 5,5%/mỗi năm) cho người Mỹ hàng ngày.

Ba năm cuối cùng của Obama có mức tăng thu nhập tương tự từ 51.939 USD trong năm 2013 lên 59.039 USD vào năm 2016; với mức 7.100 USD này đã nâng thu nhập cận biên lên 13,7% (4,6% hàng năm).

Trong suốt 8 năm của Obama, bao gồm cả sự phục hồi sau cuộc Đại suy thoái, thu nhập trung bình của các hộ gia đình đã tăng từ 50.303 USD năm 2008 lên 59.039 USD vào năm 2016; với 8.736 USD bổ sung này đã nâng thu nhập lên 17,4% (2,2% hàng năm).

‘Mảnh sân đầy bụi’ và ‘khu vườn tươi tốt’

Sự tương phản giữa “mảnh sân đầy bụi” của Obama-Biden và “khu vườn tươi tốt” của chính quyền Trump là rõ ràng nhất đối với các đối tượng: những người trẻ tuổi, ít học và người da màu.

Dưới thời Obama-Biden (trong 6 năm từ 2010 đến 2016)

Dưới thời TT Trump (trong 3 năm từ 2016 đến 2019)

Thu nhập trung bình tăng

Người dưới 35 tuổi

5,8%

13,4%

cao hơn gấp đôi thời Obama

Người Mỹ không có bằng cấp trung học

1,7%

9%

nhiều hơn gấp 5 lần thời Obama, chỉ trong ½ thời gian

Người gốc Tây Ban Nha

7,1%

Năm 2019

Người da đen

39.490 USD (vào năm 2016)

45.438 USD (vào năm 2019)

7,9%

Tăng 15% so với thời Obama

Năm 2019

Người gốc Á

10,6%

Năm 2019

Tỷ lệ thất nghiệp người Mỹ da đen

7,9% (12/2016)

5,4% (8/2019)

Tỷ lệ nghèo đói ở người da đen

22% (năm 2016)

18,8% (năm 2019)

Ngoài ra, những người muốn “chơi trò” phàn nàn về “bất bình đẳng thu nhập” đã im lặng; vì “đồ chơi yêu thích” của họ bị hỏng.

Dưới thời Donald Trump, hệ số bất bình đẳng thu nhập Gini tăng từ 0,481 năm 2016 lên 0,489 năm 2017. Và sau đó giảm trong hai năm liên tiếp, xuống 0,486 vào năm 2018 và 0,484 vào năm 2019 - giảm 1,033% tỷ lệ bất bình đẳng.

Nhưng dưới thời Obama-Biden, hệ số Gini đã thực sự tăng từ 0,466 năm 2008 lên 0,481 năm 2016 - tăng 3,218% về “tỷ lệ bất bình đẳng”. Tại đây, một lần nữa, Obama hứa tặng cho người dân “bó hoa”, nhưng hóa ra lại là cỏ dại.

Ngược lại, theo quan điểm của ông Trump, khoảng cách thu nhập đã được thu hẹp, phù hợp với các nguyên tắc thị trường tự do, chính sách kinh tế của Trump thật sự đã “làm giàu cho người nghèo”.

Làm giàu cho người nghèo

Những thành tựu này đã đẩy tỷ lệ nghèo của Mỹ giảm xuống, từ 11,8% năm 2018 xuống 10,5% năm 2019 - mức thấp nhất theo ước tính của liên bang kể từ năm 1959. Trumponomics đã phá vỡ kỷ lục 60 năm này và giải phóng 4,2 triệu người Mỹ khỏi đói nghèo.

Tỷ lệ nghèo chung giảm 1,3% vào năm ngoái, cụ thể:

  • Giảm 1,8% đối với người gốc Tây Ban Nha;
  • Giảm 2,8% ở những người gốc Á;
  • Giảm 2,0% đối với người da đen (từ 20,8% xuống 18,8%)

Nhà Trắng đã quan sát thấy “Tỷ lệ nghèo đói của người da đen giảm xuống dưới 20% lần đầu tiên trong lịch sử”. Con số 22% tỷ lệ nghèo da đen của Obama-Biden vào năm 2016 đã làm nổi bật thành tựu của Trump-Pence, khi tỷ lệ này giảm còn 18,8% vào năm 2019.

Và tương tự đối với người thiểu số và người ít học. Từ năm 2016 đến 2019, tỷ lệ sở hữu cổ phiếu trong nhóm thu nhập thấp nhất đã tăng từ 11,5% lên 14,5%. Trong khi đó, vốn chủ sở hữu kinh doanh trong những năm đó đã tăng 63% trong số các doanh nhân gốc Tây Ban Nha, 104% ở những người không tốt nghiệp trung học và 138% ở người da đen.

Tỷ lệ sở hữu nhà ở của cộng đồng người Mỹ da đen trong quý IV/2016 và quý II/2020
Tỷ lệ sở hữu nhà ở của cộng đồng người Mỹ da đen trong quý IV/2016 và quý II/2020

Obama cần 2 năm 2 tháng, chính quyền Trump chỉ cần 1 tháng

Trong một diễn biến không kém phần phẫn nộ và bi thảm, virus Corona Vũ Hán đã quét qua “Khu vườn xinh đẹp” của chính quyền Trump, và cùng với việc phong tỏa, “cây cối” bị thu hẹp và những giấc mơ cũng vậy.

May mắn thay, khi nền kinh tế mở cửa trở lại, mọi thứ lại hồi sinh:

Tỷ lệ thất nghiệp 3,5% của tháng 2/2020 tăng vọt lên 14,7% trong tháng 4/2020 và giảm mạnh xuống 7,9% vào tháng 9/2020, vượt xa các dự báo đáng sợ nhất.

Obama-Biden cần 2 năm 2 tháng để cắt giảm tỷ lệ thất nghiệp từ 10% vào tháng 10/2009 xuống 8,5% vào tháng 12/2011. Chính quyền Trump đã vượt qua chỉ trong một tháng, từ 10,2% vào tháng Bảy xuống 8,4% vào tháng Tám.

Ngay cả khi đang gặp khó khăn bởi đại dịch, nền kinh tế của Tổng thống Trump đã tạo ra 11,4 triệu việc làm - với gần một nửa số việc làm bị mất do nền kinh tế bị ảnh hưởng bởi đại dịch.

Theo Hội đồng Cố vấn Kinh tế Nhà Trắng, lần cuối cùng tỷ lệ thất nghiệp giảm nhiều đến mức này sau đỉnh điểm là xảy ra từ năm 1982 đến 1999, sau cuộc khủng hoảng dầu mỏ toàn cầu, đòi hỏi gần 18 năm, 5 nhiệm kỳ tổng thống và 3 chính quyềnSự phục hồi mà Hoa Kỳ đang chứng kiến ​​hiện nay nhanh hơn gần 41 lần.

Sự phục hồi nhanh gấp 41 lần

Thị trường tài chính giờ đây phản chiếu hình ảnh “một khu rừng tươi tốt”. Các chỉ số Dow Jones, NASDAQ và S&P 500 đều đã tiếp cận hoặc vượt quá mức đỉnh trước COVID-19. Đây là một tin tuyệt vời đối với người Mỹ.

Chỉ số Niềm tin Người tiêu dùng đã phục hồi từ mức thấp nhất trong tháng 4/2020 là 71,8; lên 80,4 vào tháng 9/2020. Niềm tin kinh doanh đã phục hồi từ 98,2 trong tháng 4 lên 100,7 vào tháng 8/2020.

Lĩnh vực nhà ở đang “leo nhanh” như dây thường xuân. Doanh số 3,9 triệu căn nhà hiện có của tháng Năm đã tăng lên 6 triệu căn vào tháng Tám; 96.000 giấy phép xây dựng của tháng Tư, đã tăng lên 126.200 vào tháng Tám; 934.000 nhà ở của tháng Tư đã tăng lên đến 1.416.000 vào tháng Tám.

Nói tóm lại, Trumponomics là chất diệp lục cho việc làm, hàng hóa và dịch vụ. Có thể là, vì người làm vườn có kỹ thuật và tận tâm, nên cây cối lớn lên, phát triển và sinh sôi nảy nở

Tác giả: Deroy Murdock là thành viên cấp cao của Trung tâm Nghiên cứu Chính sách London.

Thiện Nhân