Trải nghiệm cận tử của David Ditchfield, những bí mật chưa thế giải đáp

Bình luận Văn Thiện • 01:06, 07/09/20

Năm 2006, trong khi tiễn một người bạn tại một ga tàu gần Cambridge, Anh, chiếc áo khoác của một người đàn ông tên là David Ditchfield bị kẹt vào cửa tàu đang đóng. Không thể cởi chiếc áo khoác, anh thấy mình bị mắc kẹt khi tàu khởi hành. Sau đó anh bị kéo dọc theo sân ga khi đoàn tàu tăng tốc, rồi bị “quăng xung quanh như một con búp bê”...

Bất chấp nguy hiểm, David cảm thấy bình tĩnh lạ thường. Để tối đa hóa cơ hội sống sót của mình, anh cố đẩy mình xa khỏi đường ray càng xa càng tốt. Khoang cuối cùng của đoàn tàu lướt qua và anh cảm thấy trào dâng niềm vui vì mình đã sống sót, mặc dù bây giờ anh cảm thấy đau đớn dữ dội. Anh nhận thấy tay áo bên trái của mình đã bị xé thành nhiều mảnh và sau đó cánh tay của anh bị đứt lìa từ khuỷu tay trở xuống.

Anh kể lại: “Mọi thứ diễn ra theo một cách chậm rãi như một giấc mơ... Tôi cảm thấy một cảm giác bình tĩnh tuyệt đối đến lạ thường”.

David được các nhân viên y tế đưa đến bệnh viện trong khi tính mạng nguy kịch vì mất quá nhiều máu. Không lâu sau khi đến bệnh viện, anh mất đi ý thức bình thường và đột nhiên thấy mình ở một môi trường hoàn toàn khác, chìm trong bóng tối có vẻ ấm áp và êm dịu, với màu sắc sặc sỡ và ánh sáng xung quanh. Không còn đau đớn nữa, và anh cảm thấy rất yên tĩnh.

Anh mô tả lại trải nghiệm của mình trong một cuộc phỏng vấn: “Tôi có thể nhìn thấy những màu sắc xung động như những quả cầu nhỏ, sáng hơn và sắc nét hơn nhiều so với bất kỳ màu nào tôi từng thấy trong cuộc sống bình thường. Chúng thực sự thư giãn và có tính trị liệu. Đó là một nơi tuyệt đẹp, với cảm giác rằng tôi đang được chăm sóc và hỗ trợ. Tôi nghĩ rằng điều này giống như cái chết - và sau đó tự hỏi liệu điều đó có nghĩa là tôi vừa chết…”

Anh nói thêm: “Cảm giác yêu thương trở nên mạnh mẽ hơn và khi tôi nhìn vào chân mình, tôi thấy một đường hầm ánh sáng khổng lồ đang kéo gần về phía tôi. Tôi cảm thấy, và bây giờ tôi vẫn tin điều này, rằng ánh sáng trắng là nguồn gốc của mọi sự sáng tạo. Tôi chưa bao giờ mơ mình sẽ nhìn thấy một thứ gì đó đẹp đẽ như vậy… Đó là ánh sáng của tình yêu thuần khiết, vô điều kiện. Mọi phân tử trong cơ thể tôi đều rung động với tình yêu và ánh sáng. Đó là cảm giác tuyệt vời nhất. Tôi cảm thấy mình đang sống hơn bao giờ hết. Cảm giác như tôi đang trải nghiệm thực tế chân thực, trong khi thế giới cũ của tôi chỉ là ảo ảnh. Tại thời điểm đó, tôi cảm thấy chắc chắn rằng tôi đã chết nhưng tôi không cảm thấy sợ hãi hay hối tiếc gì… Tôi ngả đầu ra sau và cười vì tôi cảm thấy rất vui. Rồi đột nhiên tôi trở lại bệnh viện, với vô số tiếng ồn và ánh sáng, con người và những giọng nói điên cuồng. Tôi đã được đưa trở về thực tế”.

Những cố gắng giải thích về trải nghiệm cận tử (TNCT)

Trải nghiệm của David là một ví dụ đáng chú ý về những gì thường được gọi là “trải nghiệm cận tử”. Điều này xảy ra khi não và cơ thể của một người ngừng hoạt động trong một thời gian ngắn trước khi họ được hồi sức - ví dụ: sau khi ngừng tim. Trong nhiều trường hợp, mọi người báo cáo rằng - ngay cả khi não của họ không có dấu hiệu hoạt động - họ vẫn tiếp tục tỉnh táo và trải qua một loạt trải nghiệm đáng chú ý, thường là tương tự như của David. Những kinh nghiệm như vậy là phổ biến một cách đáng ngạc nhiên. Ví dụ, nghiên cứu cho thấy rằng khoảng một phần ba số bệnh nhân ngừng tim báo cáo về những trải nghiệm này sau khi họ hồi sức.

Như tác giả Steve Taylor đã chỉ ra trong cuốn sách Khoa học Tâm linh (Spiritual Science), các TNCT gây tranh cãi vì không có lời giải thích khả thi về thần kinh hoặc sinh lý cho chúng. Nhiều gợi ý đã được đưa ra, ví dụ, chúng được gây ra bởi sự thiếu oxy lên não, hoạt động không phát hiện được của não hoặc giải phóng "hóa chất ảo giác" như ketamine. Theo quan điểm này, TNCT chỉ là ảo giác do não tạo ra, giống như là mơ.

Nhưng có vấn đề với tất cả những lời giải thích trên. Thiếu oxy não thường dẫn đến trải nghiệm ảo giác hỗn loạn thường liên quan đến sự nhầm lẫn và mất trí nhớ. Nhưng mọi người báo cáo TNCT không giống như thế này. Chúng thường là những trải nghiệm rất thanh thản, có cấu trúc và được tích hợp tốt. Nghiên cứu cho thấy không có sự tương đồng đáng kể giữa trải nghiệm ảo giác và TNCT. Ngoài ra, không có bằng chứng cho thấy não có kho chứa hóa chất ảo giác được giải phóng khi chúng ta cận kề cái chết.

Cũng rất khó để biết TNCT có thể là do hoạt động chưa được phát hiện của não như thế nào, khi sau khi ngừng tim, phản xạ não mất ngay lập tức và không quay trở lại cho đến khi tim được khởi động lại. Làm thế nào một bộ não có thể hoạt động mà không có bất kỳ dấu hiệu hoạt động nào? Trong mọi trường hợp, nếu có một số hoạt động não không được phát hiện, nó sẽ phải ở mức cực kỳ thấp, và dường như mức hoạt động não thấp như vậy có thể tạo ra những trải nghiệm rất mãnh liệt, rõ ràng là có ý thức.

Ảnh hưởng lâu dài của TNCT

Một trong những điều nổi bật nhất về trải nghiệm cận tử là ảnh hưởng lâu dài của chúng. Mặc dù chúng có thể chỉ tồn tại trong vài giây thời gian, nhưng trải nghiệm cận kề cái chết thường có tác dụng chuyển đổi mạnh mẽ. Kinh nghiệm của David Ditchfield là một ví dụ tuyệt vời cho điều này. TNCT của ông đã thay đổi ông một cách đáng kể đến mức ông cảm thấy như thể ông có một cuộc sống khác và một danh tính khác, gần như thể ông là một người khác sống trong cùng một cơ thể. Ngay cả sau 14 năm, những thay đổi này vẫn không hề giảm bớt.

David kể: “Tôi cảm thấy như mình đang sống trong các không gian khác nhau thay vì chỉ một. Tôi nhạy cảm hơn nhiều và có thể tiếp thu năng lượng của địa điểm và con người. Nó đã làm cho cuộc sống của tôi thú vị hơn rất nhiều… Tôi đánh giá cao hơn rất nhiều về thiên nhiên, và thế giới dường như là một nơi tuyệt đẹp. Tôi thích xem động vật và côn trùng, xem sự thay đổi của các mùa. Trước khi trải nghiệm, tôi đã đắm chìm vào bản thân mình đến nỗi tất cả những thứ đó không tồn tại đối với tôi. Đơn giản là chúng chỉ ở đó”.

Anh nói thêm: “Nó cũng thay đổi các mối quan hệ của tôi. Tôi thấu hiểu hơn rất nhiều, thay vì cảm thấy thất vọng với mọi người. Tôi có cái nhìn rộng hơn về cách mọi người làm việc. Điều đó giúp tôi được mọi người xung quanh ủng hộ nhiều hơn”.

David bắt đầu vẽ như một cách để miêu tả những cảnh tượng mà anh đã thấy. Anh cũng học sáng tác nhạc cổ điển như một cách khác để truyền tải cảm giác yên bình và tĩnh lặng lạ thường mà anh đã trải qua. (Một số bản nhạc của anh ấy ở đây).

Những thay đổi dài hạn này là điển hình cho TNCT. Chúng hầu như luôn mang đến sự thay đổi sâu sắc về giá trị và quan điểm, chính điều này đã dẫn đến những thay đổi lớn về lối sống. Con người thường trở nên ít sống vật chất và vị tha hơn, ít tự tư và nhiều lòng trắc ẩn hơn. Giống như David, họ thường cho biết họ trở nên nhạy cảm hơn với cái đẹp và đánh giá cao những thứ hàng ngày.

Thực tế là chúng có những hậu quả sâu sắc như vậy khiến có vẻ như rất khó xảy ra rằng TNCT là một ảo giác do não tạo ra. Ảo giác thường nhanh chóng bị lãng quên, với cảm giác rõ ràng rằng đó chúng là những trải nghiệm ảo tưởng, kém chân thực và độ tin cậy thấp hơn so với ý thức bình thường. Mặc dù chúng có vẻ mâu thuẫn với quan điểm tiêu chuẩn, duy vật của chúng ta về thực tế, chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc cởi mở với ý tưởng rằng TNCT là trải nghiệm đích thực.

Trên thực tế, như được chỉ ra trong Khoa học Tâm linh, TNCT là một trong nhiều hiện tượng cho thấy rằng cái nhìn bình thường của chúng ta về thực tại là bị hạn chế. Chúng nhắc nhở chúng ta rằng, có nhiều thứ trên đời hơn là thế giới quan khoa học tiêu chuẩn của chúng ta. Kinh nghiệm cận tử hướng tới một tầm nhìn khác về thế giới trong đó ý thức không do não trực tiếp tạo ra, nhưng theo một nghĩa nào đó là cơ bản và phổ quát.

Văn Thiện

Theo psychologytoday

Khoa học Nhân thể