Nhiều cây hơn không phải lúc nào cũng làm cho hành tinh mát mẻ hơn, kết quả nghiên cứu

Bình luận Ánh Dương • 15:03, 11/03/21

Giúp NTDVN sửa lỗi

Nghiên cứu mới của Giáo sư Christopher A. Williams, một nhà khoa học môi trường và là giáo sư tại Khoa Địa lý Sau đại học của Đại học Clark, cho thấy rằng nạn phá rừng ở Hoa Kỳ không phải lúc nào cũng gây ra sự nóng lên của hành tinh, như người ta vẫn nghĩ. 

Thực ra ngược lại, ở một số nơi, nạn phá rừng này còn có tác động làm nguội hành tinh. Một bài báo nghiên cứu được đánh giá ngang hàng của Williams và nhóm của ông, "Climate Impacts of U.S. Forest Loss Span Net Warming to Net Cooling", được công bố hôm 12 tháng 2 trên tạp chí Science Advances. Kết quả nghiên cứu có ý nghĩa quan trọng đối với các nỗ lực về quản lý và chính sách liên quan đến rừng để giảm thiểu biến đổi khí hậu.

Người ta đã chứng minh rằng rừng hấp thụ carbon dioxide từ không khí và lưu trữ trong gỗ và đất, làm chậm sự tích tụ khí nhà kính trong khí quyển. Tuy nhiên, đó không phải là ảnh hưởng duy nhất của chúng đối với khí hậu. Giáo sư Williams cho biết, rừng cũng có xu hướng tối hơn các bề mặt khác, khiến chúng hấp thụ nhiều ánh sáng mặt trời hơn và giữ nhiệt, một quá trình được gọi là "hiệu ứng albedo".

Giáo sư Williams cho biết: “Chúng tôi nhận thấy rằng ở một số vùng của Hoa Kỳ như Intermountain West, nhiều rừng hơn thực sự dẫn đến một hành tinh nóng hơn khi chúng tôi xem xét các tác động khí hậu đầy đủ từ cả hiệu ứng carbon và albedo’’. Ông cho biết thêm, điều quan trọng là phải xem xét hiệu ứng albedo của rừng cùng với kho lưu trữ carbon nổi tiếng của chúng khi nhằm mục đích làm mát hành tinh.

Nghiên cứu được tài trợ bởi hai khoản tài trợ từ Hệ thống Giám sát Carbon của NASA. Williams và nhóm nghiên cứu của ông - bao gồm nhà khoa học dữ liệu, tiến sĩ Huan Gu, từ The Climate Corporation và tiến sĩ Tong Jiao, đã phát hiện ra rằng đối với khoảng một phần tư đất nước, mất rừng gây ra tình trạng giảm nhiệt liên tục vì hiệu ứng albedo lớn hơn hiệu ứng carbon. Họ cũng phát hiện ra rằng việc mất rừng ở phía đông sông Mississippi và ở các bang ven biển Thái Bình Dương đã gây ra hiện tượng ấm lên của hành tinh, trong khi mất rừng ở Intermountain và Rocky Mountain West có xu hướng dẫn đến giảm nhiệt.

Theo Giáo sư Williams, các nhà khoa học đã biết từ lâu rằng việc mở rộng độ che phủ rừng không thể được cho là để làm mát hành tinh hoặc giảm thiểu sự nóng lên toàn cầu. Tuy nhiên, điều này không phải lúc nào cũng được đánh giá một cách rộng rãi.

"Nếu chúng ta không xem xét cả hiệu ứng carbon và albedo, các sáng kiến trồng cây quy mô lớn, chẳng hạn như Sáng kiến 2 tỷ cây của Canada và chiến dịch Trồng một tỷ cây của The Nature Conservancy, có thể kết thúc việc đặt cây ở những vị trí phản tác dụng để làm mát’’, Giáo sư Williams nói.

Williams nói: “Tất cả là việc đặt đúng cây vào đúng vị trí và các nghiên cứu như của chúng tôi có thể giúp xác định nơi có khả năng làm mát lớn nhất”.

Hằng năm, trên 48 tiểu bang vùng hạ của Hoa Kỳ, khoảng một triệu mẫu Anh rừng đang bị chuyển đổi thành các khu vực không có rừng; nguyên nhân chủ yếu là do sự mở rộng và phát triển của vùng ngoại ô. Nhóm nghiên cứu của GS. Williams phát hiện ra tác động khí hậu thực của 15 năm mất rừng tương đương với khoảng 17% lượng phát thải từ nhiên liệu hóa thạch trong một năm của Hoa Kỳ.

Giáo sư Christopher A. Williams của Đại học Clark.
Giáo sư Christopher A. Williams của Đại học Clark. (Ảnh: Steven King)

Nhóm nghiên cứu của Williams đã sử dụng vệ tinh viễn thám tối tân để mang lại góc nhìn chi tiết, quan sát để xem xét vấn đề này mà trước đây chủ yếu được đánh giá bằng các mô hình máy tính. Ba nhà nghiên cứu đã xác định chính xác các vị trí mất rừng và xác định các vị trí đó trở thành gì - đô thị, nông nghiệp, đồng cỏ, cây bụi, cánh đồng, hoặc một cái gì đó khác. Sau đó, họ định lượng lượng carbon sinh khối rừng thải ra khí quyển và lượng ánh sáng mặt trời bổ sung được phản xạ ra ngoài không gian. Bằng cách so sánh hai tác động này, họ đã đo lường tác động thực của việc phá rừng đối với hệ thống khí hậu.

Các bộ dữ liệu và phương pháp mới được sử dụng trong nghiên cứu của Giáo sư Williams cho thấy rằng các công cụ có sẵn để tính đến hiệu ứng albedo. Nhóm giáo sư Đại học Clark hy vọng sẽ tạo ra các bộ dữ liệu có thể hành động để chia sẻ với các nhà quản lý đất đai và các nhà hoạch định chính sách trên toàn thế giới trong vòng một hoặc hai năm tới, nhằm giúp đảm bảo rằng các nỗ lực trồng cây của họ tập trung vào đúng nơi và có hiệu quả như dự kiến.

Ánh Dương

Theo Phys.org



BÀI CHỌN LỌC

Nhiều cây hơn không phải lúc nào cũng làm cho hành tinh mát mẻ hơn, kết quả nghiên cứu