Mất cả cha lẫn mẹ vì Covid-19, cậu em út trở thành trụ cột gia đình

Giúp NTDVN sửa lỗi

Đại dịch Covid-19 đã gây ra những tổn thất lớn đối với nhiều quốc gia và người dân trên khắp thế giới, nhưng một trong những điều đau lòng nhất có thể nói là việc lấy đi sinh mệnh cha mẹ của những đứa trẻ. Và trường hợp của em Đức Bảo sau đây khiến cho nhiều người khó cầm lòng khi nghe đến.

Nguyễn Đức Bảo là học sinh lớp 11A4 trường Trung học Phổ thông Nguyễn Hữu Huân, ở Thủ Đức, Thành phố Hồ Chí Minh. Chỉ trong vòng một tháng, cả cha và mẹ của em đều đột ngột ra đi vì Covid-19. Em bỗng trở thành trụ cột gia đình, vừa học, vừa lo nhà cửa, vừa chăm anh trai bị bệnh. 

Cha mẹ của em là thầy Nguyễn Văn Châu (67 tuổi), giáo viên nghỉ hưu của trường Trung học Cơ sở Linh Đông, và cô Nguyễn Thị Hà (58 tuổi), giáo viên nghỉ hưu của trường Mầm non Hương Sen. 

Cha ra đi đột ngột 

Đầu tháng 8, sau khi tiêm ngừa về thì thầy Châu có triệu chứng sốt. Tuy nhiên, lúc đó cả nhà nghĩ đây chỉ là phản ứng sau khi tiêm vắc-xin nên không quá lo. 

Nhưng 7 ngày sau, thấy tình trạng của cha không có dấu hiệu thuyên giảm mà còn sốt cao và trở nên nặng hơn. Bảo gọi xe cấp cứu, nhưng chờ mà vẫn không thấy xe tới. 

Lúc ấy là hơn 3h sáng ngày 7/8/2021. Quá sốt ruột, em vội nói cha thay quần áo để em chở đến bệnh viện. Nhưng vừa mới mặc xong chiếc áo, thì cha bỗng gục xuống và đã ra đi vĩnh viễn. 

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, khiến gia đình thảng thốt. Mãi đến lúc này Bảo cũng chưa thể tin được cha mình đã ra đi nhanh như vậy. 

Ngày hôm sau, cả 3 mẹ con Bảo được báo kết quả dương tính với Covid -19. Vì không chịu nổi cú sốc khi chồng ra đi bất ngờ, cô Hà - mẹ Bảo đã trở nên suy sụp. 

Bệnh tình mẹ trở nặng

Tối hôm đó, cô xuất hiện triệu chứng khó thở. Bảo đã gọi tìm xe cấp cứu khắp nơi, rồi 3 mẹ con cùng đến bệnh viện. Cả nhà được bố trí nằm chung một phòng ở bệnh viện Dã chiến thu dung điều trị Covid-19 số 2. 

Mấy ngày đầu, cô Hà phải thở oxy, còn anh Hai của Bảo lên cơn sốt cao. Một mình Bảo đã phải chăm lo cho cả mẹ và anh trai. Tuy nhiên, tình trạng của cô Hà ngày một xấu đi. Cô sau đó được chuyển xuống phòng cấp cứu, từ đó Bảo phải vất vả hơn khi phải chạy lên, chạy xuống để chăm mẹ và anh Hai ở 2 tầng khác nhau. 

Tình hình của cô Hà sau đó cũng có tiến triển, cô lạc quan và nói muốn được sống tiếp để thay chồng chăm sóc hai con. Thế nhưng, mấy ngày sau cô lại trở nặng, phải đặt nội khí quản, rồi hôn mê không biết gì nữa. 

Đến ngày 22/8, mẹ Bảo không qua khỏi và đành bỏ lại hai anh em Bảo bơ vơ. Ngày mẹ Bảo ra đi, bà ngoại của em, đã 97 tuổi, khóc thương đến thẫn thờ. Họ hàng thường ghé nhà Bảo chỉ cho em cách làm việc nhà và chăm lo cho anh trai. 

Dì Thanh là em gái của mẹ Bảo, ngậm ngùi chia sẻ: “Em Nguyễn Đức Thiên Ân (anh trai của Bảo, năm nay 23 tuổi), dù mắc Hội chứng Down nhưng cháu hòa đồng, giao tiếp được. Ân thường chỉ lên ảnh thờ Ba rồi nói ‘Châu chết rồi!’, nhưng nhắc tới mẹ thì cứ bảo: ‘Người ta không cho về’. Tôi nói mẹ về với Chúa rồi, nhưng Ân không chịu, thương lắm”. 

Trụ cột gia đình trong căn nhà vắng  

Thiếu vắng bóng dáng cha mẹ, ngôi nhà bỗng trở nên thênh thang và yên tĩnh lạ thường. Hai hũ tro cốt của cha mẹ Bảo được đặt cạnh nhau, nhưng mới chỉ có một bát nhang và một tấm ảnh thờ.

Từ ngày trở nhà từ bệnh viện, Bảo bắt đầu tự tập làm việc nhà và nấu ăn cho anh trai. Vừa làm em vừa nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ khung cảnh gia đình ngày trước, những lúc ấy nước mắt em cứ không ngừng rơi. 

Nhìn sang anh trai vẫn hồn nhiên, chưa hiểu được nỗi đau hiện tại, thỉnh thoảng cười phá lên khi một đoạn phim siêu nhân, Bảo càng thương xót và đau lòng hơn. 

Do anh bị bệnh down nên Bảo giờ đây thêm cả việc chăm sóc cho anh (Ảnh: Youtube/Thanh Niên)

Thỉnh thoảng trong bữa ăn, Ân vẫn hỏi em trai: “Mẹ đâu rồi? Sao mẹ lâu về vậy?”. Mỗi lần như thế, Bảo lại lảng sang chuyện khác, nói anh: “Ngoan, ăn rồi ngủ đi. Mai mốt mẹ về”. 

Cha mẹ Bảo đều là giáo viên. Trong ký ức của em, cha là người thầy tần tảo sớm hôm. Sau giờ dạy học ở trường, cha thường kèm thêm học sinh tới 9-10 giờ tối mới nghỉ. Với đồng lương ít ỏi, phải mất 15 năm, gia đình em mới xây được căn nhà hoàn thiện như hiện nay. 

Mỗi năm đến dịp 20/11 hay ngày Tết, nhà Bảo lại chật cứng học trò cũ của ba đến thăm. Nghĩ đến 20/11 năm nay, mà lòng Bảo thắt lại.  

Bảo chia sẻ: “Ba là giáo viên dạy Toán nên luôn muốn em học Toán thật giỏi. Đợt dịch vừa rồi, ba đã chỉ cho em nhiều cách giải hình học không gian. Em cũng đang học kèm thầy giáo và lớp ôn ở trường. Em tự hứa với ba là sẽ học thật tốt, quyết tâm đoạt huy chương vàng Olympic Toán như tâm nguyện của ba. Giờ cứ thấy hình ba là em mở Toán ra học, mà học Toán là lại nhớ ba”. 

Được biết Bảo là một học sinh ngoan, học tốt. Nhà trường sau khi biết hoàn cảnh của em đã hỗ trợ cho em 3 triệu đồng, miễn giảm học phí từ đây đến hết lớp 12 và lo cho em bữa trưa học bán trú. Ban đại diện cha mẹ học sinh của lớp cũng hỗ trợ chi phí sinh hoạt hàng ngày cho em. 


Giờ đây Bảo thay cha mẹ chăm sóc nhà cửa, gia đình (Ảnh: Youtube/Thanh Niên)

7 giờ tối, bác của Bảo qua nhà, cho 2 anh em tô bún bò với ly trà sữa. Bảo cho tất cả vào khay, cắt thêm chiếc bánh trung thu, đặt lên bàn rồi mở ti vi cho anh  ăn trước. Bảo từng bước tập làm quen với cuộc sống không có cha mẹ ở bên. Cả ngày em không ngơi tay, hết học online lại tới làm việc nhà, rồi chăm anh trai. 

Tối đến khi đã làm xong mọi việc, nằm một mình, cảm giác trống trải ùa về, em thường phải gồng mình, kìm nén nỗi đau. 

Nhìn chiếc bánh trung thu cắt dỡ, Bảo nghẹn giọng: “Mọi năm, trung thu cả nhà em sẽ sang nhà ngoại, quây quần cùng ăn bánh, ngồi chơi với nhau, mà năm nay...trống vắng lắm”. 

Hoa Long

(t/h)



BÀI CHỌN LỌC

Mất cả cha lẫn mẹ vì Covid-19, cậu em út trở thành trụ cột gia đình