Cuộc đoàn tụ kỳ lạ: Cựu binh Mỹ trả lại xương cánh tay cho cựu binh Việt sau hơn 46 năm

Bình luận Hà Phương • 08:41, 11/08/21

Giúp NTDVN sửa lỗi

Đó là câu chuyện có thật về một cựu binh Việt bị thương ở tay đã được cựu binh Mỹ cứu sống. Và hơn 46 năm sau, người ân nhân ấy lại bay nửa vòng trái đất đến Việt Nam - để tìm và trả lại cho người lính Việt xương cánh tay - mà ông đã cất giữ suốt bao nhiêu năm qua.

Có những sự việc thật kỳ lạ trong chiến tranh, đôi khi kẻ bên kia chiến tuyến lại trở thành ân nhân! 

Năm 1964, như nhiều thanh niên Việt Nam thời bấy giờ, ông Nguyễn Quang Hùng (sinh năm 1939, quê Nam Định) cũng trở thành một người lính trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Tháng 8/1966, ông được cử làm Tiểu đội trưởng Đơn vị trinh sát tại huyện Phù Cát (tỉnh Bình Định). 

Vào một buổi tối, trong lúc đang làm nhiệm vụ đột nhập đồn Mỹ ở Cát Sơn, huyện Phù Cát để dò xét tình hình, tổ trinh sát của ông vô tình rơi vào ổ phục kích của Mỹ. Trong lúc tìm cách thoát thân, ông Hùng không may bị trúng đạn ở cánh tay phải. Ông cùng một đồng đội chạy đến nhà dân ở Cát Sơn để lánh nạn. 

Tuy nhiên, nhà cửa ở đây đã bị đốt sạch, dân rút hết lên rừng. Ông Hùng đành ôm cánh tay bị thương trong tuyệt vọng. Vài người đã cho ông một ít lương thực, thuốc men, nhưng cũng không thể cho ông trú ngụ. Cuối cùng, ông Hùng cùng đồng đội tìm đến một kho lúa bỏ hoang ven suối ẩn náu. 

Những ngày sau đó, do vết thương không được chăm sóc tử tế, lại thêm việc trúng đạn khiến xương tay ông nứt vỡ, bị nhiễm trùng, từng mảng thịt bong ra hôi thối. Ông bắt đầu sốt cao, gần như đứng trên bờ thập tử nhất sinh.

Được cứu sống nhờ vị bác sĩ Mỹ có tấm lòng nhân đạo 

Chỉ vài ngày sau, vào trưa ngày 26/10/1966, do vết thương quá nặng, ông Hùng không thể cùng đồng đội trốn chạy và trở nên ngất lịm. Khi tỉnh dậy, ông thấy mình đang nằm trong băng ca trên chiếc trực thăng của Mỹ chở đến căn cứ chính ở Hòn Một, Phù Cát. Tại đây ông đã gặp được vị ân nhân của mình – bác sĩ quân đội Mỹ, ông Sam Axelrad.

Đứng trước cảnh cánh tay của ông Hùng bị sưng tấy, bốc mùi hôi, không còn cử động được, vị bác sĩ nhanh chóng tiêm thuốc mê và tiến hành cắt bỏ cánh tay để cứu mạng người lính trẻ. 

Lúc tỉnh lại, dù cánh tay không còn, nhưng ông Hùng lại cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Và đặc biệt, ông may mắn được bác sĩ Sam và mọi người ở đó đối xử rất tốt.

Hình ảnh lúc ông Hùng bị thương được đưa đi (ảnh trên) và ảnh minh họa cuộc chiến tranh (Ảnh: tổng hợp)
Hình ảnh lúc ông Hùng bị thương được đưa đi (ảnh trên) và ảnh minh họa cuộc chiến tranh (Ảnh: tổng hợp)

Khoảng 2 tháng sau, sức khỏe ông Hùng bình phục, bác sĩ Sam nhận được lệnh phải đưa ông Hùng đi khỏi căn cứ. Biết tin, trong đầu ông Hùng đinh ninh rằng mình sẽ bị đày ra Côn Đảo. 

Nhưng thật bất ngờ, ông được vị bác sĩ tốt bụng chuyển đến một trạm y tế của quân Mỹ ở An Túc (nay là thị xã An Khê, Gia Lai), để phục vụ phát thuốc cho các quân nhân Mỹ. Cũng từ đây, ông không còn được gặp lại bác sĩ Sam và cũng không biết bất cứ tin tức gì về ông nữa. 

Việc mất đi cánh tay phải khiến mọi sinh hoạt của ông Hùng thêm nhiều vất vả. 

Tôi vốn thuận tay phải nên khi mất đi cánh tay này, tôi gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống. Tôi như đứa trẻ, phải học mọi thứ sinh hoạt lại từ đầu, phần viết chữ, tôi phải tập mất 2 năm trời. Suốt thời gian này, tôi đã cố tìm tìm đồng đội cũ nhưng không thành", ông Hùng kể lại. 

Vốn bản tính chân thật, ông Hùng được ông Hồ Xuân Quán - y tá của bệnh viện An Túc, đưa về nhà mình ở vào năm 1969. Như một an bài của số phận, chàng lính trẻ và con gái của ông Quán đã phải lòng nhau và nên duyên vợ chồng. Từ đó, gia đình ông Hùng sống bằng nghề bán thuốc tại thị xã An Khê cho đến nay.

Hành trình tìm lại chủ nhân của bộ xương cánh tay

Trở lại câu chuyện bác sĩ Sam. Sau gần một năm sang Việt Nam, ông được điều động trở lại Mỹ vào tháng 8/1967. Trong lúc chuẩn bị hành lý, ngoài các vật dụng cần thiết, không hiểu sao ông lại mang theo cả “xương cánh tay” của người lính ở bên kia chiến tuyến cùng về nước. Có lẽ với ông, đây còn là một kỷ niệm khó quên. 

Hơn 46 năm trôi qua, bộ xương cánh tay của ông Hùng luôn được bác sĩ Sam cất giữ cẩn thận như một kỷ vật của một thời quân ngũ. Có lúc, ông mang nó ra đặt ngay ngắn trên tủ phòng khách. Ông mong rằng trước khi mình mất, sẽ có cơ hội trả bộ xương này lại cho chủ nhân thật sự của nó. 

Đến năm 2012, gia đình ông Sam quyết định du lịch đến Việt Nam để ông hoàn thành tâm nguyện của mình. Ông đã đến TP. Hồ Chí Minh, rồi lên tỉnh Gia Lai, xuống Bình Định, ra Huế và sau đó về quê hương của ông Hùng ở Nam Định. Nhưng vẫn không tìm được chút manh mối nào về người lính năm xưa.  

Rong ruổi một thời gian dài trong vô vọng, ông Sam gặp được một cộng tác viên của báo Thanh Niên và kể lại câu chuyện cho người này nghe. Tháng 11/2012, câu chuyện của ông Sam đi tìm chủ nhân cánh tay được đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng. Một độc giả đã nhận ra nhân vật ông Sam đang tìm chính là ông Hùng mà mình quen biết, nên đã kết nối họ với nhau. 

Biết tin người lính Việt năm xưa còn sống, ông Sam rất đỗi vui mừng. Và một lần nữa, ông cùng con cháu lại vượt nửa vòng trái đất đến Việt Nam.

Đôi khi kẻ bên kia chiến tuyến lại trở thành ân nhân

Gặp lại ân nhân từ bên kia chiến tuyến và một phần cơ thể đã mất từ lâu của mình, ông Hùng nghẹn ngào không nói nên lời, trong lòng lâng lâng hạnh phúc. Ông không ngờ rằng, đến lúc gần đất xa trời lại được gặp vị ân nhân cứu mình, càng không ngờ rằng ông Sam đã cất công tìm kiếm mình để trả lại xương cánh tay - vốn được ông Sam cất giữ giúp bao năm. 

Không giấu nổi xúc động, với cánh tay còn lại, ông Hùng cứ ôm chặt người bạn Mỹ, hỏi rằng: "Lúc tôi đã bình phục, sao ông không giao tôi cho quân đội Việt Nam cộng hòa, mà lại đưa tôi lên An Khê?"

Ông Sam chia sẻ: "Không hiểu sao, sau khi cưa cánh tay của ông, nhìn thấy ông, tôi thương quá, lương tâm mách bảo tôi phải làm như vậy. Lúc về nước, tôi cũng chẳng hiểu sao mình lại nhặt cánh tay của ông bỏ vào hành lý. Tới tận bây giờ, tôi cũng không hiểu lúc đó tôi giữ nó để làm gì".

Nhưng có lẽ, việc giữ lại này đã giúp cả hai viết nên một câu chuyện đẹp về sự cao thượng dù trong bất kể hoàn cảnh nào. 

Ông Hùng nghẹn ngào chia sẻ: "Chẳng bao giờ tôi nghĩ có người sẽ giữ bộ xương cánh tay bên mình. Lòng nhân đạo của bác sĩ Sam quá cao đẹp. Lúc chia tay, lời cảm ơn chân thành nhất tôi gửi đến ông đó là chúc gia đình vị bác sĩ tài đức luôn tràn ngập hạnh phúc". 

Khi được hỏi: “Nếu là ông, khi có được cơ hội giữ cánh tay đã cắt ra từ cơ thể mình, ông có làm việc này không?” 

"Dù là xương máu của mình, nhưng tôi cũng chẳng bao giờ làm việc đó. Do đó, tôi thấy việc làm của ông Sam quá đỗi nhân đạo. Chiến tranh thật kỳ lạ, đôi khi kẻ bên kia chiến tuyến lại trở thành ân nhân”, ông trả lời.  

Cuộc sống tuy vất vả nhưng câu chuyện có thật này đã giúp ta thêm ấm lòng và tin rằng: lòng tốt vẫn luôn hiện hữu.  

Hà Phương



BÀI CHỌN LỌC

Cuộc đoàn tụ kỳ lạ: Cựu binh Mỹ trả lại xương cánh tay cho cựu binh Việt sau hơn 46 năm