Có một kiểu 'tự cách ly xã hội' ngay cả không trong dịch bệnh

Hikikomori - Đó một hiện tượng xã hội Nhật mà người mắc hội chứng này có xu hướng tự cách ly bản thân trong 4 bức tường qua nhiều tháng. Nhiều thanh niên còn rất trẻ từ 20 đến 30 tuổi, họ sống cùng bố mẹ, không giao tiếp xã hội, không đi học hay đi làm, phần lớn chỉ giao tiếp thông qua mạng xã hội. Có tới nửa triệu hikikomori sống ở Nhật Bản, đây là một vấn đề lớn ở một vùng đất có dân số già ngày càng tăng và thiếu lao động trẻ.

Thời báo Nhật Bản cho biết hikikomori lớn tuổi cũng rất đông. Giống như những người trẻ, nhiều người trong số họ bị trầm cảm, xấu hổ về địa vị xã hội và sợ gặp gỡ những người quen thường hỏi tại sao họ thất nghiệp.

Nhưng hikikomori có phải chỉ là một hiện tượng của Nhật Bản?

Báo cáo Tổng điều tra dân số Hoa Kỳ năm 2017 cho thấy một thống kê đáng kinh ngạc liên quan đến những người trẻ tuổi và điều kiện sống của họ. Vào năm 2015, một phần ba người trưởng thành trong độ tuổi 18-35 vẫn sống cùng cha mẹ và khoảng 2,2 triệu người trẻ tuổi từ 25-34 không đi làm cũng không theo học trường nào. Năm 2016, con số này tiếp tục tăng.

Báo cáo này chứa các so sánh cho thấy những người trẻ tuổi đang mất nhiều thời gian hơn để trưởng thành hơn cha mẹ và ông bà của họ trước đây. Năm 2005, 35 tiểu bang Hoa Kỳ báo cáo rằng phần lớn thanh niên sống độc lập. 10 năm sau, chỉ có sáu tiểu bang báo cáo số này. Từ năm 1975 đến 2016, số phụ nữ trẻ được coi là người nội trợ đã giảm từ 43% xuống 14%. Báo cáo tương tự này tiết lộ rằng nhiều người trẻ tuổi coi giáo dục và cơ hội việc làm là dấu ấn quan trọng của tuổi trưởng thành, nhưng hơn một nửa tin rằng kết hôn và sinh con không liên quan gì đến việc trở thành người lớn.

Giống như những người trẻ, nhiều người lớn tuổi cũng bị trầm cảm, xấu hổ về địa vị xã hội và sợ gặp gỡ những người quen thường hỏi tại sao họ thất nghiệp.
Giống như những người trẻ, nhiều người lớn tuổi cũng bị trầm cảm, xấu hổ về địa vị xã hội và sợ gặp gỡ những người quen thường hỏi tại sao họ thất nghiệp. (Ảnh: Getty)

Với sự bùng nổ thị trường việc làm trong vài năm gần đây, những thống kê này chắc chắn đã thay đổi, nhưng nhiều người trẻ vẫn còn sống cùng cha mẹ họ. Không có gì sai với quyết định này; người ta có thể dễ dàng đưa ra trường hợp rằng sống chung là một sự sắp xếp tài chính khôn ngoan cho cha mẹ và con cái.

Những người sống với cha mẹ nhưng không làm việc hay đi học thì sao?

Trong tất cả những người trẻ tôi biết, chỉ có ba người phù hợp với mô tả đó. Một người phục vụ như một thủy quân lục chiến ở Trung Đông nhiều năm trước, đã chiến đấu, trở về nhà tuyên bố rằng anh bị hậu chấn tâm lý, và đã sống trong tầng hầm nhà cha mẹ của anh vì không được chính phủ hỗ trợ. Một người phụ nữ khác đã thắng một vụ kiện về quấy rối tình dục khi phục vụ trong quân đội, và mặc dù cô ấy sống độc lập, cô ấy sẽ mất các khoản tiền mà cô ấy nhận được từ chính phủ nếu cô ấy có việc làm tốt, vậy nên cô không đi làm. Người thứ ba là một nam thanh niên 22 tuổi bị rối loạn nhân cách.

Trong cuốn sách “Failure to Launch: Why Your Twenty Something Hasn’t Grown Up” (tạm dịch: Thất bại: Tại sao tuổi 20 bạn không trưởng thành), nhà tâm lý học lâm sàng Mark McConville giới thiệu với chúng ta rất nhiều người trẻ đang vật lộn với quá trình chuyển từ tuổi thiếu niên sang tuổi trưởng thành.

Rất nhiều người trẻ đang vật lộn với quá trình chuyển từ tuổi thiếu niên sang tuổi trưởng thành. (Ảnh: Getty)
Rất nhiều người trẻ đang vật lộn với quá trình chuyển từ tuổi thiếu niên sang tuổi trưởng thành. (Ảnh: Getty)

Nick học giỏi ở trường trung học, nhưng lên đại học, những bữa tiệc và các lớp học bị hoãn lại vì những thất bại trong học tập. Anh trở về nhà, cư trú dưới tầng hầm và từ chối tìm việc làm. 

Kaylee, một phụ nữ trẻ tuổi, sáng dạ, không thể kiểm soát thói quen chi tiêu của mình và liên tục nhận được các hóa đơn thẻ tín dụng.

Kyle rất sợ phải thực hiện bước nhảy từ trung học đến đại học.

Birdie rời khỏi nhà cha mẹ của mình để tìm kiếm sự độc lập, nhưng tự lực tài chính khó hơn những gì cô có thể xử lý, và chẳng mấy chốc, cô đã ngủ mười bốn tiếng một ngày và đã bỏ bê việc chăm sóc bản thân một cách nghiêm trọng.

McConville tin rằng những người trẻ tuổi này và những người khác đang thất bại trong ba cách để lớn lên. Họ thiếu ý thức; họ thất bại trong kỹ năng quản lý để chịu trách nhiệm về cuộc sống; và họ thiếu các kỹ năng xã hội cần thiết để tương tác với những người khác. McConville cũng cung cấp cho độc giả những lời khuyên khôn ngoan về việc giúp thanh thiếu niên bước vào tuổi trưởng thành.

McConville tin rằng những người trẻ tuổi này không đủ ý thức; họ thất bại trong kỹ năng quản lý để chịu trách nhiệm về cuộc sống; và họ thiếu các kỹ năng xã hội cần thiết để tương tác với những người khác.
McConville tin rằng những người trẻ tuổi này không đủ ý thức; họ thất bại trong kỹ năng quản lý để chịu trách nhiệm về cuộc sống; và họ thiếu các kỹ năng xã hội cần thiết để tương tác với những người khác. (Ảnh: Pxfuel)

Trong bức thư gần cuối sách gửi trực tiếp đến người trẻ chứ không phải cha mẹ họ, McConville viết: “Trở thành người lớn khó hơn hầu hết chúng ta muốn thừa nhận, và khó khăn hơn nhiều những gì ai đó nói với bạn ở trường trung học. Bạn là một con người, và đây là con đường quanh co mà chúng ta đi đến tương lai kỳ lạ, dở dang nhưng hài lòng của mình”.

Tất cả những người trẻ tuổi của chúng ta có thể thu được chút gì đó từ việc đọc những suy tư của McConville.

Hai điểm từ các thông tin trên là đặc biệt kinh hoàng.

Đầu tiên là những người trẻ sống ở nhà nhưng không đi làm cũng không đi học. Giống như tình yêu, công việc (thậm chí là công việc cực nhọc) cũng góp phần mang tới những điều tốt đẹp hơn và sẽ mang lại sự hài lòng cá nhân. Không làm việc, thậm chí cả những việc nhỏ, lấy đi cơ hội cho bạn cảm thấy hữu ích, là người đóng góp, kết nối với một doanh nghiệp lớn hơn thay vì chỉ có bản thân đơn độc. 

Trong bài báo từ Thời báo Nhật Bản, chúng tôi gặp một người đàn ông lớn tuổi sống ẩn dật với người mẹ già của mình. Một mình bà vật lộn làm tất cả công việc gia đình, người con trai không giúp mẹ một chút nào, thay vào đó dựa vào các nhân viên chính phủ đến nhà để thực hiện các công việc quá khó khăn với bà lão.

Khó khăn hơn nữa là giới trẻ thất bại trong việc gắn sự trưởng thành với hôn nhân, gia đình. Hầu hết, họ đều có lòng tự tôn quá lớn, mong muốn đạt được lợi ích cá nhân - một nền giáo dục vững chắc và công việc sinh lợi - nhưng không sẵn sàng mở rộng định nghĩa về tuổi trưởng thành với trách nhiệm, gánh nặng và niềm vui từ việc trở thành vợ/chồng và cha mẹ.

Những người trẻ đều có lòng tự tôn quá lớn, mong muốn đạt được lợi ích cá nhân, nhưng không sẵn sàng mở rộng định nghĩa về tuổi trưởng thành với trách nhiệm, gánh nặng và niềm vui từ việc trở thành vợ/chồng và cha mẹ.
Những người trẻ đều có lòng tự tôn quá lớn, mong muốn đạt được lợi ích cá nhân, nhưng không sẵn sàng mở rộng định nghĩa về tuổi trưởng thành với trách nhiệm, gánh nặng và niềm vui từ việc trở thành vợ/chồng và cha mẹ. (Ảnh: Pxfuel)

Sự coi nhẹ hôn nhân gia đình do nhiều nguyên nhân, một trong số đó là sợ sự cam kết, không tìm được một người bạn đời phù hợp, không có khả năng hỗ trợ gia đình, nhưng điều này để lại những hậu quả. Tỷ suất sinh ở đa số các quốc gia là 2,1. Tại Nhật Bản, tỷ suất sinh ở mức khoảng 1,44 trẻ/phụ nữ, một tình trạng lâu dài ám ảnh người Nhật vì dân số già của họ phải phụ thuộc vào ngày càng ít người trẻ để được hỗ trợ. Mặc dù tình hình ở Hoa Kỳ ít thảm khốc hơn, nhưng cũng đang trải qua sự sụt giảm tỷ lệ sinh trong nhiều năm. Trong năm 2016, mức sinh đã dao động trong khoảng 1,8 ca.

Hôn nhân và nuôi con là những dấu ấn chính của tuổi trưởng thành. Rất nhiều người trẻ tuổi trong chúng ta coi việc đó không quan trọng, điều đó nói lên nhiều điều về tình trạng hôn nhân và cuộc sống gia đình trong văn hóa của chúng ta.

Người Việt Nam cũng không ngoại lệ, khi những cậu ấm, cô chiêu 30 tuổi mà vẫn dựa vào gia đình, thiếu đi khả năng độc lập. Hay tâm lý sợ hãi những nghĩa vụ làm người trong xã hội. 

Đối với bất kỳ hikikomori trong số chúng ta, nếu bạn bị trầm cảm, hãy tìm tư vấn. Nếu bạn cảm thấy lạc lối, hãy nhờ giúp đỡ. Đặt các thiết bị điện tử xuống, hãy bước ra ngoài và gắn kết với thế giới.

Chúng tôi cần bạn. Đừng “chết" khi còn trẻ. 

My My
Theo The Epoch Times