Thanh niên nhận rổ gạch đá vì câu nói: 'Mọi người hãy hạn chế tặng mì tôm'

Bình luận Trần Hoàng • 15:28, 15/10/20

Theo lý giải của anh N.P. Nhâm, mì tôm là một giải pháp hiệu quả nhưng từ khi nào quyên tặng mì tôm trở thành mặc định cho mỗi chương trình từ thiện? Để giải thích thêm ý kiến của mình, anh cho rằng nên trao những món đồ hữu ích hơn và thật sự cần thiết đối với người dân vùng lũ như đèn pin, tôn lợp, máy bơm nước, thậm chí cả tiền mặt...

Nguyên văn chia sẻ trên trang cá nhân của anh N.P. Nhâm như sau:

"Tôi sinh ra và lớn lên ở Miền Trung, không cần phải giới thiệu thêm vì trong tâm trí mọi người, khi nói về Miền Trung người ta thường hay sử dụng luôn cả cụm từ “MT lũ lụt”; “khúc ruột MT”; “MT oằn mình trong bão lũ”. Khi tôi nói với bạn bè rằng: “Quê tao ở Miền Trung” thì lập tức tụi nó tự hiểu rằng: Tao biết rồi, quê mày nghèo, đất đai cằn cỗi, gió lào cắt trắng. Trồng trọt, chăn nuôi đều khó khăn. Hàng năm thường xuyên gánh chịu bão, lụt, hạn hán, phải đập đi làm lại nhiều lần. Tụi mày sống cần kiệm, chịu khó và để đạt được những thứ bình thường như bao người khác, tụi mày phải vượt qua nhiều rào cản và nỗ lực hơn người ta gấp nhiều lần…

Những ngày qua, khúc ruột Miền Trung mong manh nhưng can trường ấy lại một lần nữa oằn mình chống chọi với tình trạng lũ chồng lũ, nước lên rồi lại dừng, dừng rồi lại lên mà chưa có hồi kết. Biết bao câu chuyện thương tâm đã xảy ra: Sản phụ ở Huế trên đường đi sinh nở bị chìm ghe, con chưa kịp chào đời thì cả mẹ lẫn con thiệt mạng. Hai mẹ con ở Quảng Nam dọn nhà sau lũ bị điện giật tử vong; lại là Quảng Nam, hai em bé 13 và 15 tuổi đi lội nước, trượt chân và bị nước lũ cuốn trôi… Tính đến 17h ngày 12/10/2020 đã có hơn 40 người thiệt mạng và mất tích, hàng chục ngàn ngôi nhà bị ngập sâu, chưa thể thống kê hết số km đường giao thông bị sạt lở, rất nhiều địa phương bị cô lập, chia cắt hoàn toàn. Người dân vũng lũ đang rất cơ cực trong cảnh ngập úng, không có điện, không có nước sinh hoạt, không ti vi, báo đài, không có chiếu sáng vào ban đêm, điện thoại hết pin, lương thực, thực phẩm ướt hoặc bị trôi, không có chỗ nấu nướng, nơm nớp lo âu… xót xa lắm, thương lắm.

Nhân dân cả nước đang hướng về Miền Trung ruột thịt, đây đó trên khắp các diễn đàn, các hội nhóm, các tổ chức đoàn thể… người ta đang kêu gọi, bàn bạc, quyên góp chung tay góp sức ủng hộ đồng bào Miền Trung. Đã có các mạnh thường quân, các tổ chức, cá nhân không quản ngại gian lao và hiểm nguy, xộc thẳng vào vùng lũ để cứu trợ giúp đỡ bà con vượt qua hoạn nạn, tấm lòng của quý vị đáng trân quý vô cùng. Đây chính là lúc phát huy tinh thần tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách. Tự hào thay, trong bão lũ, thiên tai lại thấy lòng dân căng tràn lai láng, đoàn kết đùm bọc nhau.

Tuy nhiên, vẫn còn đó một vài lấn cấn. Khi một gia đình, 1 xóm làng bị nước lũ chia cắt, thực phẩm thiếu thốn, 1 gói mì tôm sẽ giải quyết được cơn đói nhanh chóng và hiệu quả nhất. Mì tôm là thứ rất tiện lợi trong chế biến, trong vận chuyển trên ghe xuồng, trong việc phân phát đến tay người dân vì nó không thấm nước, bảo quản được lâu, có thể ném từ xa đến tay người dân nếu gặp tình huống khó tiếp cận. Thế nhưng không biết từ lúc nào, rất nhiều chương trình thiện nguyện, cứu trợ lũ lụt đã mặc định trở thành chương trình phát mì tôm???

Năm 1999, trong khi Tôi đang đi học cấp 3 trên thị xã, ở quê tôi xảy ra trận lũ lịch sử. Tôi vượt 25km đường ngập lụt về đến nhà thấy Mạ tôi đang ngồi thu lu trên bàn ăn mì tôm (vì nước ngập cả ghế) bên cạnh là 3, 4 thùng mì tôm chồng lên nhau. Tôi hỏi: "Nhà mình vẫn còn gạo, một mình Mạ ăn uống được bao nhiêu mà nhận mì tôm nhiều thế?" Mạ tôi trả lời: "Mạ ăn không hết thì đem cho bà con trong xóm, các đoàn từ thiện người ta đều phát mì tôm, mình không nhận thì phụ tấm lòng của họ. Chợt thấy chạnh lòng và hoang mang! ai vừa làm từ thiện cho ai vậy?"

Lần “từ thiện” mà tôi nhớ nhất trong cuộc đời là gần 10 năm trước, lúc còn công tác tại huyện nghèo Phước Sơn, Quảng Nam, cuối tuần hoặc lúc rãnh rỗi Tôi thường vượt gần 30km đường HCM để đi tắm tại con suối nước nóng còn khá hoang sơ, nghịch lý ở chỗ ngôi làng sở hữu con suối “triệu đô” ấy là một bản làng nghèo xơ xác. Mỗi lần đi tắm suối, chúng tôi mang theo một vài ổ bánh mì nhân thịt phòng khi tắm xong thường hay đói bụng. Một hôm, Tôi vừa đi vừa gặm bánh mì thì gặp 1 em nhỏ (5-6t) người đồng bào thiểu số, em ấy đứng ngay trước mặt, nhìn tôi chăm chăm, ánh mắt ngại ngùng và chờ đợi. Tôi hiểu ánh mắt ấy, nhưng đây là ổ bánh mì cuối cùng, lại đang cắn dở. Trong quan niệm của Tôi, việc cho ai đó một món đồ đang ăn dở dang có khi trở thành 1 sự xúc phạm. Sau vài giây bối rối, Tôi chọn cách ngồi xuống và nói với cậu bé: Con có muốn cùng ăn bánh mì với chú không? Cậu gật đầu lia lịa và cầm lấy ½ ổ bánh mì, ánh mắt cậu vụt sáng lên. Có thể ai đó không hiểu, nhưng đối với 1 cậu bé sống ở bản làng cách thị trấn 20km đường rừng thì ổ bánh mì nhân thịt là một thứ xa xỉ phẩm. Ngay lúc này, cậu bé thể hiện rất rõ ràng về việc cậu muốn có thứ đó. Chỉ có Tôi ngại ngần không dám cho đi vì chính cái rào cản xuất phát từ quan niệm của cá nhân mình. Tôi nhận ra rằng, cho cái người ta thực sự cần sẽ đáng trân quý biết bao so với đem cho cái mà mình nghĩ là họ cần.

Trong điều kiện lũ lụt, dầm nước nhiều ngày, giao thông cách trở, chợ búa ngưng trệ, người dân vùng lũ họ đang cần gì?

1. Áo phao, Đèn pin, Radio xài pin: Radio để tiếp nhận thông tin lụt bão khi không có tivi, internet, điện thoại. Trong trường hợp nước lũ dâng lên lúc nữa đêm, trời tối đen như mực, một bộ Áo phao + Đèn pin có thể làm tăng khả năng sống sót cho cả 1 gia đình. Nếu mỗi người dân vùng lũ đều có áo phao thì sẽ tránh được rất nhiều câu chuyện thương tâm xảy ra.

2. Nước sạch: Hầu hết nông thôn hiện nay sử dụng nước giếng khoan, lũ lụt, cúp điện đồng nghĩa với việc thiếu nước sạch để ăn, uống.

3. Lương thực: Gạo, muối, dầu ăn, nước mắm, gia vị, đường, sữa, bánh chưng, lương khô, các loại thực phẩm chế biến sẵn bảo quản được lâu như món muối thịt ruốc sả, cá khô, mắm…

4. Dược phẩm, thuốc men: Các loại thuốc không kê đơn: Thuốc trị nấm ngứa ngoài da, thuốc đau bụng, thuốc cảm sốt, dầu gió, cloramin B (để khử trùng nước), xà bông diệt khuẩn, xà phòng giặt, xà bông tắm… Vì sau lũ lụt thường kéo theo dịch bệnh.

5. Những sản phẩm vệ sinh cho phụ nữ, trẻ em: Kotex, Dạ hương, bỉm tả… (rất cần thiết).

6. Quần áo, chăn đắp, áo đi mưa, giày dép, ủng cao su.

7. Một số nhu cầu khác: Tôn để lợp lại mái nhà, vật liệu xây dựng để tái thiết sau lũ, máy bơm nước, ghe xuồng… Nếu được hãy trao cho họ một ít tiền mặt, rất thiết thực để xây dựng lại cuộc sống.

Mong các tấm lòng hảo tâm, các mạnh thường quân khi đi làm từ thiện: Hạn chế tặng mì tôm nếu không thực sự cần thiết. Đừng xác lập các phần quà theo kiểu Combo gói sẵn, hãy chịu khó tìm hiểu xem người dân họ có gì, họ cần gì, mang giá trị trao đúng nơi, đúng nhu cầu, đúng người và đúng hoàn cảnh.

Hãy vì mỗi hoàn cảnh cần giúp đỡ thật sự mà chia sẻ và hỗ trợ phù hợp. Nhân dân vùng lũ họ khổ lắm, thế nên nhận được sự quan tâm động viên dù nhỏ vẫn quý báu, ấm lòng, trân trọng lắm nhưng nếu được hỗ trợ đúng nhu cầu thì sẽ tốt hơn biết nhường nào.

Là một người con của vùng lũ Bình Trị Thiên, thay mặt xóm giềng, Tôi xin cúi đầu cảm tạ!

Nguồn : N.P. Nhâm (Sài Gòn, 13/10/2020)"

Bài viết sau khi được đăng tải đã gây ra sự chia rẽ ở mức độ nhất định. Có người cho rằng góc nhìn của anh Nhâm là đúng nhưng ngược lại cũng có rất nhiều người bất bình phản đối với ý kiến này.

Những người tỏ ra đồng tình với anh chia sẻ việc mua cá khô, mắm khô, sữa cũng không phải quá xa xỉ và đắt đỏ, ăn mì tôm cả ngày cũng khó.

Trong khi đó nhiều đọc giả nhận định rằng, anh Nhâm chỉ đang đứng tại góc độ cá nhân mà nhìn nhận, bởi tình huống mỗi lúc một khác, trường hợp ngập ít thì không sao nhưng nếu ngập đến mái, lúc đó mì tôm là phương án hữu hiệu nhất.

Có người nói rằng việc nước lũ tràn vào sẽ dẫn tới mất điện, mất nước... nếu yêu cầu cung cấp gạo thì làm sao để nấu. Hơn nữa cũng tùy vào tấm lòng và điều kiện của mỗi cá nhân, tổ chức đứng ra làm từ thiện bởi điều kiện kinh tế và số người cần được giúp đỡ không phải là con số nhỏ, không có nhiều chi phí để mua sắm đầy đủ những nhu yếu phẩm như vậy.

Một số thì gay gắt hơn, cho rằng cách trình bày của anh dường như đang thể hiện sự đòi hỏi, thiếu tế nhị.

Những gì anh Nhâm nói không phải là không có ý đúng. Tuy nhiên giống như ý kiến của một số bạn trẻ, có thể anh chưa hoàn toàn chia sẻ rõ ràng hết suy nghĩ của mình, nói không cụ thể về thời điểm thích hợp để nhận hàng cứu trợ nào đã tạo thành cảm tưởng như anh đang đòi hỏi và lạm dụng việc cứu trợ.

Bạn có góc nhìn như thế nào về tình huống này? Hãy để lại bình luận bên dưới nhé.

Trần Hoàng

Bài khác


BÀI CHỌN LỌC