Nghiêu Thuấn Vũ (P-5): Vũ bình định thuỷ thổ, sáng tạo Thần Châu

Giúp NTDVN sửa lỗi

Đại Vũ gắn liền với việc trị sửa thuỷ thổ và bình định Cửu Châu, đó cũng là công tích lớn nhất trong cuộc đời của Đại Vũ. Hàng trăm hàng nghìn năm sau, câu chuyện Đại Vũ trị thuỷ vẫn in sâu trong lòng người, được người đời ca tụng, tinh thần xả bỏ hạnh phúc cá nhân vì đại cục càng hiển thị rõ tấm lòng rộng lớn chí công vô tư vì lê dân khắp thiên hạ của Đại Vũ.

Xem lại (Phần 1kỳ 1kỳ 2); (Phần 2: kỳ 1kỳ 2); (Phần 3); (Phần 4)

Cộng Công Khổng Nhâm sử dụng sách lược trị thuỷ "Ngăn sông, hạ thấp chỗ cao lấp vào chỗ thấp", kéo dài nhiều năm, chỉ hao tổn nhiều tiền của mà không có hiệu quả. Lại nữa, Khổng Nhâm "Chỉ biết ham vui, ham sắc hại thân", cuối cùng trị thuỷ thất bại, bị cách chức.

Vua Nghiêu trưng cầu ý kiến Tứ Nhạc, hỏi ai có thể khống chế lũ lụt, Tứ Nhạc tiến cử Cổn. Vua Nghiêu nói: "Cổn là người rất tùy tiện, cứng đầu, thường không tuân theo mệnh lệnh, lại còn huỷ hoại lợi ích gia tộc, không thể đảm nhận công việc này được".

Tứ Nhạc nói: “Hiện tại không tìm được người trị thuỷ nào thích hợp hơn Cổn, nên để ông ấy thử sức xem." Thế rồi vua Nghiêu theo ý kiến của Tứ Nhạc, giao phó cho Cổn.

Cổn rất giỏi về kiến trúc, xây thành. Cổn dùng biện pháp xây bờ chắn nước, để kìm hãm sức nước, lúc đầu có chút hiệu quả, nhưng khi mực nước thuỷ triều dâng cao, đê không những không ngăn trở được hồng thuỷ mà còn liên tiếp đổ vỡ. Cuối cùng đê đập sụp đổ, tử thương rất nhiều.

Cổn trị thủy chín năm, không có hiệu quả. Thuấn đề nghị đưa Cổn lưu đày tới Vũ Sơn.

Thuấn biết rằng con trai của Cổn là Văn Mệnh (Vũ) khoan dung, nhân từ, có đức, giỏi về trị thủy, thế là tiến cử ông lên vua Nghiêu để Vũ trị thuỷ.

đại vũ trị thuỷ 7
Tượng Đại Vũ trị thuỷ ở Tứ Xuyên, Trung Quốc. (Ảnh: Wikipedia)

1. Thần Vũ giáng thế

Vũ, họ là Tư, tên Văn Mệnh. Cha là Cổn, là hậu duệ của thị tộc Hoàng Đế

Theo "Trúc Thư Kỷ Niên", Đế Vũ hay Hạ Hậu thị, mẫu thân gọi là Tu Kỷ, xuất hành, thấy sao Băng bay qua sao Mão, mộng thấy trong lòng cảm ứng, sau đó nuốt thần châu. Tu Kỷ mổ lưng ra, mà sinh Vũ ở Thạch Nữu. Vũ mũi hổ miệng lớn, hai tai có 3 lỗ, đầu mang chuông móc, ngực có ngọc đấu, chân đi giày hoa văn, nên đặt tên là Văn Mệnh. Khi trưởng thành có Thánh đức, cao chín thước chín tấc.

Cổn kết hôn với con gái của Đế thị, tên là Nữ Hy, còn gọi là Tu Kỷ. Đế Chí sau khi chết, Cổn không còn làm quan, mà cùng thê tử sống ở thôn Thạch Nữu của khu Quảng Nhu, Vấn Sơn, nay ở biên giới huyện Vấn Xuyên, tỉnh Tứ Xuyên.

Nữ Hy hơn ba mươi tuổi, nhưng vẫn chưa sinh con. Một hôm khi trời sắp tối, bà đi lấy nước ở dưới núi, ở mép nước trông thấy một viên minh châu, to như trứng chim, tiện tay nhặt lên, càng ngắm càng thích thú. Vừa định lên núi, thì chợt nghe một thanh âm vang lên giữa không trung, ngẩng đầu lên nhìn, thì nhìn thấy một ngôi sao băng to từ ngọn núi đối diện bay thẳng đến, lướt qua bên người, rồi vụt thẳng lên trời, rồi nhập vào cung sao Mão. Nữ Hy rất kinh hãi, vội đem viên thần châu kia ngậm vào trong miệng, không ngờ viên thần châu kia vừa đưa vào miệng liền một mạch từ cổ chạy xuống bụng. Nữ Hy đột nhiên cảm thấy một dòng khí nóng xông vào đan điền.

nghiêu thuấn vũ
Vừa định lên núi, thì chợt nghe một thanh âm vang lên giữa không trung. (Ảnh: Pixabay)

Đến đêm, bà mộng thấy một nam tử to lớn, mũi hổ miệng to, mắt lớn trong như sông, tiếng nói như chim hót, tới nói với Nữ Hy: “Ta là thần Kim Tinh Bạch Đế trên trời, đã từng giáng sinh xuống thế gian làm cháu đời thứ 19 của Nữ Oa, tên gọi là Thần Vũ, sống thọ đến 360 tuổi. Sau đó đến núi Cửu Nghi học đạo, thành tiên bay đi, vẫn làm Thần Kim Tinh. Hiện nay hồng thuỷ tràn lan khắp thiên hạ, ta thụ mệnh trị thuỷ, nên hoá thành một hòn đá, chờ đợi người có duyên với ta. Hôm qua bị bà nuốt vào, tức là ta với bà có duyên, ta tới làm con trai của bà.”

Nữ Hy sau khi tỉnh lại đem câu chuyện dưới núi ngày hôm qua và giấc mộng kể lại cho Cổn. Cổn nói, xem ra, con chúng ta sinh ra sau này là người rất có lai lịch, nhất định là một người rất xuất chúng.

Nữ Hy mang thai được 10 tháng sau mà vẫn chưa sinh. 13 tháng trôi qua, vẫn chưa sinh, nhưng lưng của Nữ Hy dáng vẻ như muốn tách mở ra, đau đớn đến tê liệt cả người, cảm thấy sau lưng có một thứ tròn, liên tục đẩy lên.

Cổn dùng dao nhẹ nhàng vạch một cái ở sau lưng của bà, thì một thai nhi sinh ra, đó là một bé trai.

Tai Vũ có ba cái lỗ, cổ dài, miệng như mỏ chim, mũi hổ, mắt lớn trong như sông, miệng lớn, so với người Nữ Hy gặp trong mộng không khác, hai tai có ba lỗ, đầu mang chuông móc, ngực có ngọc đấu, chân đi giày hoa văn, nên đặt tên là Văn Mệnh, tự là Cao Mật. Khi trưởng thành có Thánh đức, cao chín thước chín tấc.

Hồi nhỏ, Văn Mệnh thông minh cơ trí, cung kính hữu lễ. Vợ chồng Cổn rất yêu thương, đích thân dạy bảo. Cổn vốn là người học rộng tài cao, đem hết sở học của mình dạy cho Văn Mệnh. Dù tuổi nhỏ nhưng Văn Mệnh có thể lĩnh ngộ được, đặc biệt thích nghe giảng về thuỷ lợi, địa lý.

Khi Văn Mệnh chưa được 10 tuổi, vì Khổng Nhâm trị thuỷ không được, nên Cổn nhận lệnh trị thuỷ.

Sau khi Cổn rời khỏi nhà, một hôm Văn Mệnh đi ra ngoài gặp một ông lão tóc trắng, tự xưng là Úc Hoa Tử. Úc Hoa Tử là một người tu Đạo, thiên văn địa lý không gì không biết, có thể biết được tương lai và quá khứ. Văn Mệnh bái Úc Hoa Tử làm thầy, Úc Hoa Tử ở lại nhà của Văn Mệnh, dạy Văn Mệnh các loại tri thức. Úc Hoa Tử bảo với Văn Mệnh, lần lũ lụt này là lũ lụt khắp thiên hạ, nếu không có bản lĩnh thông thiên triệt địa, tài năng sai khiến quỷ Thần, thì khó mà trị thuỷ được.

Úc Hoa Tử dần dần đem các danh sơn đại xuyên trong thiên hạ, lộ trình xa gần, địa thế cao thấp rộng hẹp hiểm lành cùng các loại phương pháp trị thuỷ, hết thảy đều truyền thụ lại cho Văn Mệnh. Điểm chính yếu trong việc trị thuỷ của ông là: "Chỉ có thể thuận theo đặc tính của nước, không thể đối kháng lại thế nước". Văn Mệnh khắc ghi trong tâm.

Ba năm sau, Úc Hoa Tử từ biệt mẹ con Văn Mệnh. Trước khi đi, Úc Hoa Tử tiến cử cho Văn Mệnh bốn người làm trợ thủ sau này.

Không lâu sau Úc Hoa Tử phái hai người Chân Khuy, Hoành Quách tìm đến Văn Mệnh, làm trợ thủ cho Văn Mệnh. Hai người đưa cho Văn Mệnh một phong thư, trong thư Úc Hoa Tử tiến cử cho ông hai người là Tây Vương Quốc tiên sinh và Đại Thành Chí, kiến nghị Văn Mệnh bái hai người này làm thầy, "Hai người này đều là thầy của bậc đế vương, là bậc kỳ tài không xuất thế (ở ẩn, không ra làm quan)"



BÀI CHỌN LỌC

Nghiêu Thuấn Vũ (P-5): Vũ bình định thuỷ thổ, sáng tạo Thần Châu